Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 236: Thị trấn Quái Đàm: Taxi quỷ

“Bà có muốn áo vest đỏ không?”

Gió âm từng cơn, những hạt mưa băng giá tạt thẳng vào mặt người phụ nữ áo đỏ, khuôn mặt âm u của bà ta trắng bệch không còn giọt máu, một luồng khí lạnh đột ngột từ lòng bàn chân lan tỏa khắp toàn thân, khiến bà ta không nhịn được mà rùng mình một cái.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Tại sao con người này đột nhiên trở nên đáng sợ như vậy?

Khiến bà ta thế mà nảy sinh ý định muốn bỏ chạy!

“Bà yên tâm, lột da tôi là chuyên nghiệp rồi, tôi nhất định sẽ lột ra một chiếc áo vest đỏ hoàn mỹ không tì vết, đẹp đẽ xinh xắn trên người bà.”

Thanh Ly nghiêng đầu, nụ cười nơi khóe miệng không có chút nhiệt độ nào, khiến người phụ nữ áo đỏ nổi da gà, thậm chí nảy sinh sự hoài nghi sâu sắc về bản thân...

Mmp rốt cuộc ai mới là quái đàm hả trời???

Nhưng Thanh Ly không cho bà ta thời gian phản ứng, trực tiếp vung chân đá văng người phụ nữ áo đỏ xuống đất, cô đứng từ trên cao nhìn xuống, đôi mắt đen lánh mang theo hàn quang lạnh lẽo, cô u ám nói: “Đừng có nhúc nhích nhé, nếu áo vest đỏ trở nên xấu xí thì phải làm sao!”

“Không... đừng mà...”

Tiếng thét thảm thiết của người phụ nữ áo đỏ vang vọng khắp bầu trời đêm.

—— Đinh, người chơi số 32 Thanh Ly tiêu diệt quái đàm Áo vest đỏ, phần thưởng đạo cụ đặc thù Áo vest da người của Áo vest đỏ.

—— Mặc chiếc áo vest da người đẫm máu này vào, bạn sẽ trở thành Áo vest đỏ mới, có thể không bị các quái đàm khác nhắm tới.

—— Nếu quá nửa tiếng mà không cởi áo vest da người ra, nó sẽ hòa nhập với da của bạn và vĩnh viễn không thể cởi bỏ.

—— Sau khi cởi áo vest da người, thời gian hồi chiêu là 6 tiếng.

【Hóa ra điểm yếu của Áo vest đỏ là bị lột chính lớp da của mình】

【Suốt ngày lột da người khác, lần này gậy ông đập lưng ông rồi nhé】

【Chúc mừng Áo vest đỏ nhận được một chiếc áo vest đỏ】

【Nhóc con, đừng tưởng mặc áo vest vào là tui không nhận ra bác nhé】

【Sao tui cảm thấy gái quê mới là quái đàm thực sự vậy (())】

Sau khi Thanh Ly lột da của Áo vest đỏ, Áo vest đỏ biến mất không tì vết.

Cô lấy khăn giấy ướt khử trùng thong thả lau sạch vết máu trên đầu ngón tay, lúc này phía sau cô đột nhiên sáng lên hai luồng ánh sáng chói mắt.

Thanh Ly quay người lại, chỉ thấy một chiếc taxi rách nát đang chậm rãi lái về phía cô, ánh đèn xanh trên nóc xe nhấp nháy liên tục.

Cùng với tiếng phanh xe chói tai, chiếc taxi dừng lại trước mặt Thanh Ly, cửa sổ bên ghế lái hạ xuống, một cái đầu với đôi gò má hóp sâu thò ra, giọng nói trầm đục chậm rãi vang lên: “Cô bé này, cô muốn đi xe không?”

Taxi xuất hiện ở thị trấn Quái Đàm, rõ ràng đây là một chiếc xe quỷ.

Thanh Ly nheo mắt lại, mỉm cười gật đầu: “Đi.”

Cô mở cửa sau, trực tiếp ngồi lên.

Một luồng khí lạnh lẽo tức thì bao vây lấy Thanh Ly, cô rụt cổ lại, vùi chiếc cằm nhọn vào dưới cổ áo, chỉ để lộ sống mũi cao và đôi mắt ươn ướt.

“Cô bé, cô muốn đi đâu?”

Trong gương chiếu hậu, miệng tài xế rõ ràng không hề mở ra nhưng lại vang lên giọng nói của ông ta.

“Đến trường tiểu học Bách Hoa cũ.”

Thanh Ly báo một địa điểm, đây là một trong những nơi các bộ phận cơ thể của cậu bé bị vứt bỏ.

“Được thôi ——”

Chiếc taxi chậm rãi khởi hành, lốp xe nghiền lên mặt đường nhựa, hơi xóc nảy rung lắc.

Kiến trúc hai bên đường lùi lại phía sau, con đường phía trước dần trở nên hoang vu.

“Cô bé, muộn thế này rồi đến trường tiểu học Bách Hoa cũ làm gì? Cô không sợ một mình gặp nguy hiểm sao?”

Khóe miệng khô nẻ của tài xế nhếch lên, giọng nói âm u, nghe rất khó chịu.

Thanh Ly liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, thản nhiên nói: “Nghe nói ở đó có ma, tôi qua đó bắt quỷ.”

Không gian chật hẹp trong xe rơi vào im lặng trong chốc lát.

Tài xế cười khan hai tiếng phá tan bầu không khí ngượng ngùng: “Hì hì, cô bé cô thật khéo đùa, thị trấn này đâu đâu cũng là quỷ ăn thịt người, cô cẩn thận quỷ chưa bắt được mà ngược lại bị quỷ bắt ăn thịt đấy.”

Nói xong câu này, ông ta há miệng, chiếc lưỡi màu tím thẫm liếm liếm đôi môi khô nẻ.

Một đôi mắt hóp sâu thông qua gương chiếu hậu nhìn chằm chằm vào Thanh Ly.

Thanh Ly mỉm cười, ngược lại hỏi tài xế: “Bác tài muộn thế này còn lái xe, bộ không sợ gặp nguy hiểm sao?”

Tài xế nắm chặt vô lăng, nếu nhìn kỹ sẽ thấy ống quần ông ta trống rỗng, hoàn toàn không có chân.

Ông ta khàn giọng nói: “Tôi là đàn ông con trai thì lo gì gặp nguy hiểm, ngược lại là loại con gái da trắng thịt mềm như cô mới dễ gặp kẻ xấu nhất.”

Nước dãi trong suốt chảy xuống từ khóe miệng tài xế.

“Vậy bác tài là kẻ xấu sao?”

Thanh Ly nghiêng đầu, đôi mắt trong veo sạch sẽ thông qua gương chiếu hậu, bốn mắt nhìn nhau với tài xế.

“Tôi... tôi đương nhiên không phải kẻ xấu.” Ánh mắt tài xế né tránh, giọng nói không chút tự tin.

Thanh Ly nhếch môi: “Vậy bác tài không sợ tôi là kẻ xấu sao?”

Bàn tay tài xế nắm vô lăng run lên một cái không rõ lý do, ông ta cười lớn: “Ha ha ha, cô bé thật khéo đùa.”

Thanh Ly mỉm cười không nói thêm gì nữa, tay cô tựa lên cửa sổ xe, ngón tay gõ nhịp từng cái một lên mặt kính, nhìn những hạt mưa nhỏ rơi trên kính, rồi những giọt mưa tụ lại vạch thành từng dòng nước trên cửa sổ xe.

Trong xe lại rơi vào tĩnh lặng, khán giả trong phòng livestream bắt đầu trò chuyện trong khu vực đạn mạc.

【Các bác thấy lão tài xế này có phải quái đàm không?】

【Quái đàm hay không không biết, tóm lại không phải người】

【Tui có nghe nói về quái đàm taxi quỷ, truyền thuyết kể rằng một tài xế taxi đang lái xe vào nửa đêm thì đột ngột lên cơn đau tim chết trên xe, nhưng linh hồn ông ta quên mất mình đã chết, vẫn cứ đêm đêm lái taxi chạy khắp các ngõ ngách trong thành phố, nhưng những hành khách đi chuyến taxi quỷ này đều mất tích bí ẩn...】

【Ặc, tui đang ngồi trên taxi mà run cầm cập, cảm giác tài xế nhìn tui bằng ánh mắt không bình thường chút nào luôn (khóc gif.)】

【Lầu trên ơi, có khi nào là do ánh mắt bác không bình thường trước, nên ánh mắt bác tài mới không bình thường không.】

Mặt đường phố lồi lõm không bằng phẳng, thùng xe càng lúc càng xóc nảy, đột nhiên tiếng phanh xe chói tai xé toạc màn đêm, lốp xe trượt trên đường để lại một vệt bánh xe cong vẹo, chiếc taxi tấp vào lề dừng lại.

“Cô bé, trường tiểu học Bách Hoa cũ đến rồi, tiền xe là mạng của cô...”

Tài xế chậm rãi quay người lại, lộ ra một khuôn mặt máu thịt be bét, xương hàm trên và dưới lộ ra ngoài, những chiếc răng vàng khè sứt sẹo.

Và lúc này... chiếc taxi xảy ra sự biến đổi quỷ dị.

Ghế ngồi dưới mông Thanh Ly càng lúc càng mềm, cô cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy chiếc ghế vốn màu xám nhạt thế mà biến thành những tổ chức máu thịt đỏ thẫm, bên trên còn dính những sợi gân trắng, trông vô cùng buồn nôn.

“Tí tách tí tách...”

Máu hôi thối nồng nặc nhỏ xuống từ nóc xe, vô lăng trong tay tài xế biến thành một cái đầu lâu.

Khi tài xế xe đen gặp phải tài xế xe đen chính hiệu, sắc mặt Thanh Ly không đổi, chỉ thản nhiên nói: “Bác tài, tiền xe này hơi đắt đấy nhé!”

Tài xế cười âm hiểm quỷ dị: “Xe của tôi, tôi quyết định...”

Đề xuất Ngược Tâm: Á Thê Khốc Liệt
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện