Quãng đường ngắn ngủi chỉ vài chục mét mà Thanh Ly phải mất hơn hai mươi phút mới đi xong.
Sương máu trong đường hầm càng lúc càng nồng, mùi máu tanh xộc vào mũi khiến người ta muốn nôn.
Dù có sự hỗ trợ của Mắt Nhìn Xuyên Thấu, nhưng tầm nhìn vẫn càng lúc càng thấp.
Đột nhiên, phía trước truyền đến tiếng bước chân, một luồng sáng xuyên qua bóng tối, xuyên qua sương máu.
Thanh Ly nắm chặt cán rìu, nhưng ngoài dự đoán, xuất hiện trước mặt cô lại là một con người.
Người đàn ông cao to vạm vỡ, da đen nhẻm, quần áo trên người rất cũ nát, trên cổ áo có vài giọt máu đỏ tươi.
Một tay anh ta nắm chặt đèn pin, tay kia cầm một con dao rựa, khi nhìn thấy Thanh Ly, anh ta lập tức nâng cao cảnh giác: "Cô là người sống?"
Giọng người đàn ông hơi run rẩy, dường như thấy đồng loại xuất hiện là một chuyện rất đáng sợ.
Thanh Ly mặt không cảm xúc, trầm giọng nói: "Ừ, tôi là người qua đường đi ngang qua đây."
Người đàn ông nhìn lướt qua cây rìu dính máu trong tay Thanh Ly, đồng tử khẽ run.
Trực giác mách bảo anh ta rằng, đây là một thành phần nguy hiểm.
"Cô có bị con sâu kỳ lạ nào cắn bị thương không?" Anh ta giữ khoảng cách an toàn với Thanh Ly, giọng điệu căng thẳng hỏi.
Thanh Ly lắc đầu: "Không có."
Nghe thấy câu trả lời của Thanh Ly, vẻ mặt căng cứng của người đàn ông lập tức giãn ra.
Anh ta thở phào một hơi dài, sải bước tiến lại gần Thanh Ly, trong lời nói lộ rõ vẻ vui mừng: "Tốt quá rồi, tôi cứ tưởng ở đây chỉ có mình tôi là người còn sống chứ, tôi..."
Anh ta chưa kịp nói hết câu, Thanh Ly đã giơ cây rìu lớn lên, chặn đứng khoảng cách giữa anh ta và cô.
"Bây giờ đến lượt tôi hỏi anh rồi."
Thanh Ly nheo mắt lại, nhưng ánh mắt không hề có chút hơi ấm nào.
Cảm nhận được một luồng sát khí, thần kinh người đàn ông lại căng như dây đàn.
Anh ta nuốt nước miếng, giọng run rẩy: "Cô... cô muốn hỏi gì?"
Thanh Ly nhướng mày: "Tại sao anh lại xuất hiện ở đây?"
Người đàn ông lắp bắp trả lời: "Tôi đến đây là để tìm người, dân làng trong thôn chúng tôi đi một chiếc xe buýt đến dâng lễ vật cho Quỷ Thần đại nhân, kết quả mọi người đều mất tích hết. Quỷ Thần đại nhân không nhận được lễ vật nên rất tức giận, cứ ngỡ dân làng đã lừa dối ngài, để xoa dịu cơn giận của Quỷ Thần đại nhân, người trong thôn phái tôi đến đây tìm kiếm những dân làng đã mất tích."
Nghe lời giải thích của người đàn ông, biểu cảm của Thanh Ly không chút thay đổi, khiến người ta không đoán được cô tin hay là không tin!
【Tui cảm thấy lão này đang nói dối, đường hầm này nguy hiểm trùng trùng, một con người bình thường làm sao mà sống sót nổi.】
【Mấy cái thảm da người, rết đầu người, rồi xác chết bị lột da kia mới là kết cục của người bình thường khi vào đây. Lão này tuyệt đối không phải thứ tốt lành gì, gái quê đừng tin lão.】
【Tục ngữ nói đúng: Miệng đàn ông, con ma lừa dối.】
【Mọi người đừng có đoán bừa, biết đâu người ta vận khí nghịch thiên, một đường đi bình an vô sự thì sao!】
Nói thì nói thế, nhưng khán giả livestream đều cảm thấy người đàn ông đột ngột xuất hiện này tuyệt đối không phải hạng lương thiện.
"Anh thấy tôi có nên tin anh không?" Thanh Ly nghiêng đầu, nụ cười đầy ẩn ý, những giọt máu trên lưỡi rìu từ từ nhỏ xuống đất nở rộ thành một đóa hoa máu, cơ thể người đàn ông càng run rẩy dữ dội hơn.
Anh ta mếu máo cầu xin: "Tôi... tôi thực sự chỉ là một người bình thường thôi, ở nhà tôi còn có mẹ già tám mươi tuổi đang chờ tôi về phụng dưỡng chăm sóc đây, cầu xin cô đừng giết tôi."
Ánh mắt Thanh Ly dừng lại trên mặt người đàn ông vài giây, cuối cùng thu rìu lại, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng ngần đầy vẻ áy náy nói: "Rất xin lỗi vì đã làm anh sợ, tôi có mấy người bạn sau khi vào đường hầm này cũng mất tích rồi, tôi đến đây cũng là để tìm họ, nếu không chê thì hai chúng ta có thể kết bạn đi cùng nhau."
"Không chê... đương nhiên là không chê rồi."
Người đàn ông nhe răng cười, lộ ra một nụ cười thật thà chất phác, chỉ có điều nụ cười này pha lẫn chút gì đó kỳ quái khó nhận ra.
Thế là hai người kết bạn, tiếp tục đi về phía sâu trong đường hầm...
Thanh Ly đi sau lưng người đàn ông, ánh mắt cô thỉnh thoảng lại rơi vào sau gáy của anh ta.
Mặc dù cổ áo dựng đứng đã che khuất cổ người đàn ông, nhưng theo nhịp điệu khi anh ta bước đi, một đường chỉ mảnh màu đỏ sẫm kéo dài từ sau đầu xuống đến cổ rồi biến mất.
"Phía trước có quái vật, chúng ta phải cẩn thận một chút đừng phát ra bất kỳ âm thanh nào, nếu làm nó kinh động thì chúng ta chết chắc đấy." Người đàn ông đột ngột dừng bước, anh ta quay người lại làm động tác im lặng với Thanh Ly.
Thanh Ly không nói gì, nhưng rất phối hợp gật đầu.
Người đàn ông dùng áo che bớt đèn pin, ánh sáng lờ mờ xuyên qua lớp vải áo miễn cưỡng xua tan một mảnh bóng tối nhỏ, anh ta đi phía trước, mỗi bước đi đều cẩn thận từng li từng tí, không phát ra một tiếng động nào.
Trong đường hầm sâu thẳm tối tăm lúc này yên tĩnh đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng thở khẽ khàng.
Hai người tiếp tục đi thêm hơn hai mươi mét, rất nhanh, Thanh Ly đã nhìn thấy con quái vật trong lời người đàn ông.
Trên hai bức tường của đường hầm đầy rẫy chất nhầy màu nâu dính dớp, bên trong chất nhầy là một lớp màng thịt mỏng, trong màng thịt bao bọc mấy chục con người trần truồng, có người cơ thể vẫn tươi mới nguyên vẹn, có người đã thối rữa một nửa, để lộ khung xương đẫm máu.
Một con thằn lằn hình người khổng lồ lấy hài cốt người làm tổ, chiếm cứ giữa đường hầm, nó nhắm nghiền mắt, lớp vảy đỏ tươi toàn thân tỏa ra mùi tanh hôi thối kinh tởm.
"Khò —— khò ——"
Mũi nó thở phì phò, xem ra đang ngủ rất ngon lành.
Người đàn ông nhẹ nhàng đi qua bên cạnh con thằn lằn hình người, mắt thấy sắp vượt qua an toàn, đột nhiên...
"Rắc ——"
Người đàn ông đột ngột quay người lại, ánh mắt hung tợn lườm Thanh Ly.
Thanh Ly nhấc chân lên, để lộ khúc xương bị giẫm gãy, cô chớp chớp mắt, tỏ ý mình rất vô tội.
Có trách thì trách con thằn lằn hình người này ăn xong vứt rác bừa bãi thôi.
Và lúc này, con thằn lằn hình người chậm rãi mở mắt ra, con ngươi vàng rực dựng đứng như mắt rắn tỏa ra hàn khí âm u, chỉ nhìn một cái thôi cũng đủ khiến người ta như rơi vào hầm băng.
"Chạy mau "
Người đàn ông hét lớn một tiếng, cắm đầu chạy về phía trước.
Tuy nhiên chỉ trong nháy mắt, Thanh Ly đã xuất hiện ở phía trước anh ta.
Người đàn ông đồng tử co rụt lại: "Sao cô chạy nhanh thế?"
Thanh Ly ngoái đầu lại: "Chẳng phải anh bảo tôi chạy sao? Tôi đương nhiên phải chạy nhanh một chút rồi."
Vừa dứt lời, Thanh Ly lại bỏ xa người đàn ông một đoạn.
Người đàn ông: "..."
【Gái quê vẫn còn quá tốt bụng, lúc này nên trực tiếp tung một cước đạp lão già này ngã lăn ra, dùng lão để câu giờ mới đúng.】
【Lầu trên lương tâm hỏng nặng rồi nha.】
【Bác xấu tính quá, tui thích lắm nha.】
【Nhưng mà hành động của gái quê lạ thật, nếu là lúc trước, chỉ có chuyện cô vác rìu đuổi theo con thằn lằn chạy té khói, sao giờ lại bỏ chạy thế này? Tui nhìn không hiểu nổi luôn...】
【Vì gái quê đang diễn trò khỉ cho chúng ta xem thôi.】
Đến cả họ còn nhìn ra ngay lão này có vấn đề, gái quê làm sao có thể dễ dàng tin lão được!
Gái quê giẫm gãy khúc xương đó, rõ ràng là cố ý.
Con thằn lằn hình người bám sát đuôi hai người, hơi thở âm u hôi thối đuổi theo không rời, nó há cái miệng đỏ ngòm, chiếc lưỡi đỏ rực dài hơn một mét quất về phía người đàn ông, trên lưỡi đầy rẫy những gai ngược li ti, nếu bị liếm trúng người chắc chắn sẽ bị lột sạch một lớp da.
Người đàn ông tê cả da đầu, anh ta tăng tốc, người phụ nữ phía trước đã chạy mất hút rồi.
"Vút ——"
Chiếc lưỡi của thằn lằn quét trúng cánh tay người đàn ông, một mảng da lớn trên cánh tay anh ta trực tiếp bị liếm mất, lộ ra lớp thịt đỏ hỏn dữ tợn, nhưng kỳ lạ là... không có một giọt máu nào chảy ra...
Đột nhiên, con thằn lằn hình người như ăn phải thứ rác rưởi kinh tởm gì đó, trực tiếp nhả miếng da trên cánh tay người đàn ông ra.
Người đàn ông thấy bộ da mới thay của mình bị phá hỏng, không thể nhẫn nhịn thêm được nữa: "Chết đi cho tao ——"
Đề xuất Cổ Đại: Sau Khi Bị Đuổi Khỏi Cửa, Ta Nhặt Được Phu Quân Cực Phẩm