[Ơ kìa, nãy mấy người đi đâu hết rồi, đợi gái quê diệt xong tài xế mới nhảy ra chỉ trích, hai cái người chơi này có bệnh à!]
[Đừng nói thế chứ, gái quê đánh nhau với tài xế là vì lý do cá nhân, đúng là gây rắc rối cho người khác thật mà.]
[Tui là fan cuồng nè, tui thấy không có gái quê thì ba người này sớm đã bị quỷ vật nuốt chửng không còn mẩu xương rồi, lấy đâu ra cơ hội mà đứng đây đạo mạo cắn người.]
Khán giả trong phòng livestream bắt đầu thảo luận, thậm chí có người lời lẽ gay gắt, bắt đầu đấu khẩu với nhau.
Đối mặt với sự chỉ trích bóng gió của hai người đồng đội, Thanh Ly vuốt ve bím tóc thắt trước ngực, cười thật thà, dịu dàng nói: “Ai bảo là không có tài xế chứ?”
Cô vừa dứt lời, trên mặt ba người chơi còn lại hiện lên vẻ khó hiểu.
Nhưng giây tiếp theo thấy Thanh Ly đột ngột cúi người, bàn tay nhỏ nhắn mịn màng tóm chặt lấy cái cổ dài bị đứt của gã tài xế, dốc sức ném về phía cửa sổ trước xe.
“Rầm——”
Mấy mảnh kính vỡ đang lung lay cùng với cái xác bị ném văng ra ngoài.
“Bây giờ, tôi chính là tài xế của chiếc xe buýt này.” Trong tay cô chẳng biết từ lúc nào đã có thêm một tờ khăn giấy ướt, thong thả lau sạch vết máu dính trên lòng bàn tay.
Lời của cô khiến biểu cảm của mấy người còn lại vô cùng khó coi.
Cảm giác này giống như là, vừa mới tống khứ được một gã tài xế quái vật, kết quả lại có một đứa thần kinh nhảy lên tiếp quản vị trí tài xế.
Thế này đúng là không để cho hành khách con đường sống mà!
Hơn nữa trong mắt những người chơi khác, biểu hiện vừa rồi của Thanh Ly đúng là có chút bản lĩnh thật, nhưng nếu là họ, họ cũng có thể làm được.
Chỉ cần mua sẵn đạo cụ trong cửa hàng, sau đó vào khoảnh khắc tài xế tấn công thì nắm bắt thời cơ, họ cũng có thể giải quyết được gã tài xế.
Mấy người không hẹn mà cùng nghĩ như vậy, cũng không hẹn mà cùng quên mất lúc nãy mình ngồi trên ghế run cầm cập, suýt chút nữa là tè ra quần tại chỗ.
Thấy họ im lặng không nói gì, Thanh Ly cười hỏi: “Mấy vị có ý kiến gì với việc tôi muốn làm tài xế không?”
Lý Thao: “...”
Vương Qua: “...”
Bạch Nguyệt Nguyệt: “...”
Có ý kiến chứ!
Ý kiến lớn luôn ấy chứ!
Cái đồ thần côn nhỏ này trông thì non nớt, bộ dạng như chưa vị thành niên, biết lái xe không đấy?
“Cô... có bằng lái không?” Tên tóc vàng Vương Qua yếu ớt hỏi một câu.
Nụ cười của Thanh Ly càng sâu hơn, ngây thơ hỏi: “Bằng lái? Đó là cái gì vậy?”
“Cô ngay cả bằng lái là cái gì cũng không biết, cô lái xe kiểu gì? Nếu chúng tôi vì cô thao tác sai mà gặp tai nạn chết, cô có chịu trách nhiệm nổi không?” Cơn nóng nảy của Lý Thao bốc lên, phẫn nộ gào thét.
“Thế anh có bằng lái không?” Thanh Ly hỏi ngược lại.
Lý Thao theo bản năng trả lời: “Tất nhiên là có rồi.”
Anh ta là tài xế già có 5 năm kinh nghiệm lái xe đấy nhé!
“Vậy anh lên ghế lái mà ngồi!” Thanh Ly chớp chớp mắt, nụ cười thật thà chất phác.
Cơn nóng nảy của Lý Thao lập tức xìu xuống!
Đùa à, chủ nhân của mấy chữ máu trên tường rõ ràng chính là tài xế xe buýt, ai mà ngồi vào vị trí đó thì đúng là cầm đèn soi hố xí, khác gì “tìm phân” (tìm chết) đâu!
“Bằng lái của tôi hết hạn rồi.” Lý Thao rụt cổ, ngoan ngoãn ngồi lại chỗ của mình, giọng nói cũng yếu đi vài phần.
“Thế còn số 85 và số 69 thì sao? Hai người ai muốn làm tài xế nào?”
Ánh mắt Thanh Ly dừng trên người hai người kia.
Vương Qua: “Tôi không biết lái xe.”
Bạch Nguyệt Nguyệt: “Tôi cũng không biết.”
“Đã như vậy, xem ra trọng trách này chỉ có thể giao phó lên vai tôi thôi!”
Ánh mắt Thanh Ly lập tức lộ ra vẻ kiên định, cô giơ tay phải lên, nắm chặt nắm đấm nhỏ tự cổ vũ bản thân, đồng thời nói: “Mọi người yên tâm đi, tuy tôi chưa từng lái xe, cũng không có bằng lái, nhưng điều này ngược lại đại diện cho việc tỉ lệ tôi gây tai nạn là 0%, mọi người cứ yên tâm một trăm phần trăm đi!”
Ba người chơi còn lại: “...”
Yên tâm?
Yên tâm cái con khỉ khô ấy!
Thần đm tỉ lệ tai nạn 0%!
Thanh Ly bước những bước chân đắc ý đi đến vị trí ghế lái xe buýt.
Đã bao lâu không có tài xế điều khiển mà xe lại không hề lật!
Thanh Ly thong thả dùng khăn giấy ướt lau sạch ghế lái, sau đó đặt mông ngồi xuống, tay nắm chặt vô lăng ra vẻ chuyên nghiệp.
Cùng lúc đó, giọng nói máy móc nghiêm túc của hệ thống báo thức vang lên:
“Chúc mừng người chơi số 91 nhậm chức tài xế xe buýt, khen thưởng đạo cụ đặc biệt —— Bằng lái nữ tài xế.”
Nghe thấy phần thưởng này, khóe môi Thanh Ly giật giật.
“Bằng lái thì cũng thôi đi, tại sao phải nhấn mạnh là bằng lái nữ tài xế?”
“Hệ thống, tôi cực kỳ nghi ngờ ông kỳ thị tài xế nữ.”
Luật sư đâu? Cô muốn khiếu nại, muốn kiện cáo.
Hệ thống im lặng một lúc, u uất trả lời: “Tôi không kỳ thị tài xế nữ, tôi kỳ thị cô.”
Thanh Ly: “...”
Xời, hôm nay cũng là một ngày muốn dùng roi da xào hệ thống!
Thanh Ly nhấn nhận bằng lái xong, hai mắt ngây ngô nhìn chằm chằm vô lăng, không biết bước tiếp theo phải làm thế nào?
“Hệ thống, tại sao tôi có bằng lái rồi mà vẫn không biết lái xe?” Thanh Ly ngơ ngác hỏi.
Cứ theo mô-típ tiểu thuyết sảng văn truyền thống mà diễn, chẳng phải nên nhân cơ hội này khen thưởng cho cô kỹ năng lái xe thần sầu sao?
Nếu hệ thống là người, chắc chắn sẽ trợn trắng mắt một cái thật dài.
“Bằng lái chỉ là một loại giấy tờ, cô biết lái xe hay không thì liên quan gì đến việc có bằng lái hay không?”
Thanh Ly thầm nghiến răng: “Thế ông đưa bằng lái cho tôi làm cái mẹ gì?”
Hệ thống: “Tất nhiên là có tác dụng rồi?”
Thanh Ly: “Tác dụng gì?”
Hệ thống: “Có bằng lái xe nghe vẫn đáng tin hơn là lái xe không bằng.”
Thanh Ly: “...”
Cạn lời.
“Đồ chó, mở cho tôi cái định vị đi, hôm nay sẽ cho ông tận mắt chứng kiến thế nào là Diêm Vương đường phố.”
Thanh Ly sờ sờ chóp mũi, ánh mắt lập tức sắc lẹm.
Cửa sổ trước xe không còn kính chắn gió, gió lạnh thổi vù vù vào trong, làm đỏ cả vành tai cô.
Lần này hệ thống không hề bủn xỉn, mở dịch vụ định vị cho Thanh Ly.
“Phía trước đi thẳng 100 mét có một xác chết, mời tài xế chú ý tránh né nha.” Trong xe buýt vang lên tiếng nhắc nhở dịu dàng chu đáo của định vị.
“Rầm——”
Chiếc xe buýt vốn đang xóc nảy đột nhiên nảy mạnh lên một cái. Trên ghế ngồi, một số quỷ vật không đứng vững, suýt chút nữa là biểu diễn màn thân thể phân tách.
Định vị: “Xác chết đã bị nghiền thành bánh thịt, mời tài xế lần sau chú ý nha.”
“Con mụ tài xế ngu ngốc, có biết lái xe không hả!”
Có con quỷ bị ngã văng cả đầu nhảy dựng lên lao về phía Thanh Ly, muốn xé xác cô ra thành từng mảnh.
“Mày đang dạy bà đây làm việc đấy à?”
Thanh Ly thổi thổi lọn tóc mái trên mũi, một tay cầm bằng lái, một tay cầm lá bùa vàng, chính là không có tay nào cầm vô lăng.
Con quỷ không đầu không nhận ra bùa vàng, nhưng bản năng cảm nhận được hơi thở nguy hiểm, lão ta muốn lùi lại, nhưng đột nhiên, trong toa xe vang lên tiếng phanh gấp chói tai, cơ thể lão theo quán tính lao về phía trước.
Chỉ thấy phía trước Thanh Ly chân đạp phanh khẩn cấp, khóe môi nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn, dán lá bùa lên người con quỷ.
Cái đầu của con quỷ rơi dưới đất, trừng mắt nhìn Thanh Ly dữ tợn.
Con người này, thật hèn hạ vô sỉ hạ lưu!
“Vị hành khách này, ông có biết trong lúc tài xế đang lái xe thì không được gây rối không, hành động này của ông rõ ràng là không có trách nhiệm với tính mạng của toàn bộ hành khách trên xe.” Thanh Ly đứng trên cao nhìn xuống, thần sắc đầy vẻ đại nghĩa lẫm nhiên.
Đề xuất Xuyên Không: Xuyên Nhanh! Nữ Phụ Thật Đáng Sợ!