Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 170: Quản lý Cận dẫn nhân viên đi teambuilding

Thanh Ly lại xuất hiện ở đại sảnh, cô mặc tạp dề, trên mặt treo nụ cười thuần phác hiền hậu.

Không đợi quản lý nhà hàng lên tiếng, Thanh Ly cười híp mắt nói: "Vị khách quỷ này, xin hỏi ngài có chỗ nào không hài lòng với món tôi làm ạ?"

Nam quỷ trông như vừa bị xe cán qua, đầu sụp xuống ngũ quan bẹt dí, vì quá tức giận, lúc mặt run lên thì óc cũng rung rinh rơi xuống.

Hắn chỉ vào đĩa trống giận dữ nói: "Ông đây gọi 'Ngước nhìn bầu trời sao', mày mẹ nó bảo phục vụ bưng lên cái đĩa trống không là có ý gì?"

Thanh Ly liếc nhìn cái đĩa trống trên bàn, bình tĩnh nói: "Thì đây chẳng phải là 'không' (trống rỗng) sao!"

Trống rỗng như cái ví của bạn vậy.

Nam quỷ bị sự lý sự cùn của Thanh Ly làm cho khóe miệng giật liên hồi, hắn ấn ấn cái trán lõm xuống, nghiến răng nghiến lợi nói: "Thế còn 'sao' đâu?"

Tuy nhiên giây tiếp theo, Thanh Ly ấn đầu nam quỷ đập mạnh xuống bàn ăn.

Một tiếng "ầm" vang dội, mặt bàn đá cẩm thạch của nhà hàng chằng chịt vết nứt như mạng nhện.

Nam quỷ không kịp đề phòng bị trúng đòn nặng, cái đầu vốn đã đầy thương tích liền nổ đom đóm mắt (thấy sao).

Thanh Ly ghé sát tai hắn, giọng nói nhẹ tênh rơi vào tai hắn: "Thấy sao chưa?"

Nam quỷ đờ đẫn gật đầu: "Thấy rồi, nhiều s... sao lắm."

Hắn dường như còn thấy cả ông bà cha mẹ đã chết nhiều năm hồn phi phách tán nữa.

Thanh Ly nheo mắt lại: "Đây chẳng phải là bầu trời sao rồi sao?"

Đến cả quản lý nhà hàng cũng bị thao tác của Thanh Ly làm cho chấn kinh, hắn vô thức hỏi một câu: "Thế còn 'ngước nhìn'?"

Hắn vừa dứt lời, một tiếng "rắc" giòn tan, đầu nam quỷ bị bẻ gãy bày ra góc độ 45 độ ngước nhìn bầu trời.

Ngước nhìn bầu trời sao, chuẩn không cần chỉnh.

Quản lý nhà hàng sợ tới mức suýt thì đăng xuất khỏi thế giới quỷ tại chỗ: ()!!

"Vị khách này, xin hỏi bây giờ ngài còn muốn đánh giá tệ cho tôi nữa không?" Thanh Ly cười hi hi hỏi.

Nam quỷ lắc lắc đầu, văng ra đống óc trắng hếu, hắn đầy mắt kinh hoàng nói: "Không đánh giá tệ nữa."

Hắn đến để ăn cơm, chứ không phải ăn bữa cơm đoạn đầu.

Đầu bếp hung tàn thế này đáng sợ quá đi mất!

"Vậy có cân nhắc cho tôi một đánh giá tốt không?" Nụ cười của Thanh Ly càng sâu hơn.

Nam quỷ rùng mình, run như cầy sấy.

Trong lòng hắn rất muốn chửi ầm lên cái con người dày mặt vô sỉ thối tha này, gây thương tích cho hắn mà còn dám đòi đánh giá tốt, có ngu mới cho đánh giá tốt.

"Vâng ạ, tôi vô cùng hài lòng với trân nghệ và sự phục vụ của cô, cô xứng đáng nhận đánh giá tốt của tôi."

Tiếng thông báo của hệ thống theo đó vang lên: "Chúc mừng người chơi Thanh Ly nhận được đánh giá tốt thứ hai."

Tuy rằng đánh giá tốt này là do đe dọa mà có, nhưng hệ thống không quan tâm quá trình, chỉ chú trọng kết quả.

Sau khi cho đánh giá tốt, nam quỷ nhanh chóng trốn khỏi nhà hàng.

Nếu không, hắn sợ ở lại thêm chút nữa sẽ thực sự gặp được ông bà cha mẹ đã khuất, cả nhà quỷ đoàn viên chỉnh tề luôn.

Quản lý nhà hàng thấy nhà hàng lại mất thêm một khách quỷ, hắn lau mồ hôi hột trên trán, cân nhắc xem có nên sa thải con người này không.

Mà Thanh Ly lúc này quay người lại, ánh mắt không chút nhiệt độ rơi trên người quản lý nhà hàng, mỉm cười hỏi: "Quản lý cũng muốn nếm thử 'Ngước nhìn bầu trời sao' à?"

Quản lý nhà hàng sợ tới mức thịt mỡ toàn thân run bần bật, hắn xua tay từ chối lia lịa: "Thôi thôi, tôi đang giảm cân."

Khán giả phòng livestream thấy quản lý nhà hàng sợ như cháu chắt, không khỏi nhớ tới người đàn ông... à không... con quỷ năm ấy!

【Con quỷ đen đủi nhất trước đây là một đứa tên Cận Thần nhỉ!】

【Chứ còn gì nữa, nhà hàng sập tiệm, gia tài trống rỗng.】

【Tui có dự cảm, lão quản lý này sẽ trở thành thế hệ quỷ xui xẻo thứ hai.】

【Cảnh báo thất nghiệp: Khuyên lão quản lý nhà hàng này mau chóng tìm việc mới đi là vừa.】

Mà đúng là thiêng thật.

Lúc này cửa kính nhà hàng mở ra, có bảy con quỷ đi vào.

Thanh Ly còn chưa kịp quay lại bếp sau, nhìn thấy mấy con quỷ đi vào thì sững người một lúc.

Mà con quỷ dẫn đầu trong số bảy con cũng sững sờ.

"Sao cô lại ở đây?"

Cận Thần ngẩn ra, nhưng lập tức phản ứng lại, đây chắc là nhiệm vụ mới của bà chủ.

Thanh Ly nhún vai nói: "Anh cũng biết đấy, gần đây công ty làm ăn bết bát, tôi đi làm thêm kiếm chút cháo."

Cận Thần khóe miệng giật giật: "..."

Nguyên nhân làm ăn bết bát chẳng phải là vì lũ quỷ quanh đó đều bị cô vặt sạch lông đến mức không dám tới sao!

Bên cạnh Cận Thần là mấy nhân viên quỷ khác của khách sạn, còn có hai mẹ con Vương Quế Hoa và Vương Tiểu Bảo.

Thanh Ly hỏi: "Mọi người tới đây làm gì?"

Vương Tiểu Bảo vui vẻ nói: "Anh Cận dẫn bọn em đi teambuilding ạ."

Thanh Ly lập tức hiểu ý, cô để Vương Quế Hoa phụ trách kinh doanh nhà hàng Quỷ Chết Đói, Cận Thần dẫn cô ấy tới đây chắc là để trải nghiệm nhà hàng khác, nhằm học hỏi kinh nghiệm.

"Vậy mọi người chọn chỗ ngồi đi, tôi là đầu bếp tiệm này, tôi với quản lý quan hệ thân thiết lắm, lát nữa bảo lão giảm giá cho mọi người còn 0,1%."

Cận Thần vừa nghe Thanh Ly là đầu bếp nhà hàng này, hai chân đột nhiên nhũn ra.

Bây giờ chạy còn kịp không?

Mà mấy nhân viên quỷ khác nghe xong, ngược lại lộ ra vẻ mặt mong đợi và hưng phấn.

Được ăn món do chính tay bà chủ làm, đúng là phúc phận của đám nhân viên bọn họ!

Quản lý nhà hàng lén kéo Thanh Ly sang một bên, hạ thấp giọng nói: "Ai cho phép cô tự ý giảm giá hả."

Mà lại còn mẹ nó giảm còn 0,1%.

Thế này thì khác gì ăn quỵt.

Thanh Ly mỉm cười nói: "Thì lúc thanh toán, ông cứ lén nâng hóa đơn lên gấp 10 lần là được chứ gì."

Lão quản lý nhà hàng thật thà bản phận chấn kinh: d(д)

Thật sự có thể âm hiểm xảo trá bỉ ổi vô sỉ đen tối mặt dày đến mức này sao!

Hắn mở to cái khe mắt đầy mỡ, nhìn Thanh Ly bằng con mắt khác, có một loại ảo giác rằng con người này làm việc ở bếp sau đúng là phí hoài tài năng.

Cận Thần để đề phòng bản thân bị ngộ độc thức ăn mà chết trẻ, đã gọi mấy món chay tương đối an toàn trên thực đơn.

Theo hắn thấy, món chay dù có làm thế nào cũng không ăn chết quỷ được.

Quỷ phục vụ thấy cả bàn khách quỷ lớn thế này mà chỉ gọi mấy đĩa rau xanh, không chắc chắn hỏi lại: "Chỉ có mấy món này thôi sao, không gọi thêm gì khác à?"

Cận Thần lắc đầu, dùng giọng điệu vô cùng khẳng định nói: "Cứ thế này đi, không thì tôi sợ cơm ăn buổi tối, mạng mất nửa đêm."

Đợi Thanh Ly rời tiền sảnh quay lại bếp sau, với tư cách là nạn nhân cũ, Cận Thần nhìn quản lý nhà hàng với ánh mắt phức tạp rồi nhắc nhở: "Này quản lý, tôi chân thành khuyên ông mau chóng tìm chỗ khác mà nhảy việc đi."

Quản lý nhà hàng lườm Cận Thần một cái, thịt mỡ trên mặt dồn lại một cục, rất không vui nói: "Chắc không phải anh muốn đào góc tường nhà tôi đấy chứ, tôi nói cho anh biết, mơ đi."

Cận Thần sờ sờ mũi, cạn lời.

Dù sao hắn cũng đã tận nhân chí nghĩa nhắc nhở lão rồi.

【Quản lý Cận tốt bụng quá, mình từng bị ướt mưa nên muốn che ô cho người khác.】

【Đối phương từ chối cái ô của bạn, và còn xé rách nó.】

【Quản lý nhà hàng lúc đó chắc chắn sẽ hối hận vì không hiểu ý của quản lý Cận.】

【Kể từ khoảnh khắc lão thuê gái quê làm đầu bếp, kết cục của nhà hàng này đã được định sẵn rõ mồn một —— sập tiệm.】

Đề xuất Huyền Huyễn: Tu Tiên Chính Là Cướp Tiền!
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện