Tôn Diệc Hàng siết chặt đèn pin, luồng sáng chói mắt khẽ rung lắc, biểu cảm của hắn ẩn hiện trong bóng tối đầy âm trầm u ám.
Đột nhiên, khóe miệng hắn nhếch lên một nụ cười.
"Thanh Ly tiểu sư phó có phải hiểu lầm gì không, nhiệm vụ của mọi người đều giống nhau mà!"
Hắn vứt cánh tay thối rữa trong tay xuống, chân giẫm lên trên, tiếng "rắc" giòn tan vang lên, những con dòi bị giẫm nát bét dính dưới đế giày, hắn từng bước tiến gần về phía Thanh Ly.
Sát khí trên người gã đàn ông dần trở nên nguy hiểm.
Ánh cười nơi đáy mắt Thanh Ly không chút nhiệt độ, cô lạnh lùng nói: "Nếu Tôn tiên sinh không muốn thẳng thắn để được khoan hồng, vậy tôi chỉ đành dùng cách của mình thôi."
Lời còn chưa dứt, lưỡi rìu đã nhắm thẳng vào cổ Tôn Diệc Hàng mà chém tới.
Ra tay nhanh, độc, chuẩn!
Tôn Diệc Hàng tức khắc da gà nổi lên một lớp mịn, da thịt run rẩy.
Người đàn bà này đúng là một con điên!
Thậm chí không cho hắn lấy một cơ hội biện bạch, trực tiếp vung cự phủ chém tới.
Tôn Diệc Hàng chật vật né tránh, cổ sượt qua lưỡi rìu, may mắn tránh được kết cục đầu lìa khỏi cổ.
"Rầm ——"
Cự phủ chém vào tường, bức tường xi măng kiên cố cứng cáp thế mà bị chém ra những vết nứt toác diện rộng.
Tôn Diệc Hàng nhìn vết nứt trên tường, đồng tử co rụt, máu toàn thân chảy ngược, cả da đầu tê dại.
Thanh Ly này, khó đối phó hơn hắn tưởng tượng nhiều.
Tuy nhiên Tôn Diệc Hàng không biết, Thanh Ly là cố ý chém lệch, cô đang từ từ hành hạ phòng tuyến tâm lý của gã, khiến gã sụp đổ, từ đó mới chịu khai báo thành thật.
"Rầm ——"
Cự phủ lại vung xuống, bức tường vốn đã tan hoang trở nên lung lay sắp đổ, những khối gạch xi măng vỡ vụn rơi xuống lả tả.
Khán giả trong phòng livestream bắt đầu lo lắng liệu tòa nhà thứ ba có dẫm vào vết xe đổ của tòa nhà thứ tư, trở thành một tòa nhà nguy hiểm hay không.
Tôn Diệc Hàng liên tục né tránh, sống lưng lạnh toát, nhưng mồ hôi nóng lại tuôn ra.
Con điên đối diện này ép sát từng bước, hắn căn bản không có sức đánh trả.
"Thanh Ly, tôi không có ác ý với cô."
Hắn vừa né tránh, vừa vội vàng giải thích.
Thế nhưng có ác ý hay không, ngay từ lúc Thanh Ly gặp hắn, nhìn tướng mạo hắn là đã biết rõ.
Gã đàn ông này, đối với cô là đang nuôi ý định giết người đấy!
"Để tôi đoán xem, nhiệm vụ của Tôn tiên sinh có phải là giết tôi không nhỉ?" Thanh Ly cười híp mắt nói.
Ánh mắt Tôn Diệc Hàng chấn động, Thanh Ly tức khắc hiểu ra.
Cô đoán đúng rồi!
Từ khi bước vào phó bản này, cô đã lờ mờ nhận ra thứ đứng sau thế giới kinh dị đã bắt đầu ra tay với cô.
Nhưng mà... cô cứ ngỡ kẻ đối phó mình sẽ là Đại hung, không ngờ đối phương lại chỉ thị người chơi.
Chậc, đúng là xảo quyệt thật!
【Vãi chưởng, nhiệm vụ của số 56 là giết gái quê sao?】
Khán giả trong phòng livestream nghe Thanh Ly nói vậy, cả lũ đều chấn kinh.
Rốt cuộc đây là tình huống gì thế này?
Có khán giả bắt đầu phân tích lý tính.
【Từ khi gái quê xuất hiện trong phòng livestream kinh dị, phong cách đã trở nên khác biệt hẳn, trước kia người chơi thấy quỷ vật đều sợ chạy mất dép, giờ toàn là quỷ vật thấy gái quê là sợ chạy sút quần.】
【Gái quê đối với thế giới kinh dị mà nói chính là một kẻ dị biệt, cứ ngỡ chọn được một đứa đen đủi vào đây, kết quả đứa đen đủi này lại là khắc tinh của quỷ.】
【Cho nên để phòng livestream kinh dị khôi phục bình thường, bọn chúng cần phải loại bỏ kẻ dị biệt như gái quê.】
【Lầu trên đại lão bò khì (ngầu lòi), nghe bác phân tích xong tui hiểu ra ngay.】
【Nhưng Tôn Diệc Hàng nhìn yếu vãi, nếu muốn giết gái quê, chọn một con gà mờ thế này không phải là cố ý tặng kinh nghiệm cho gái quê sao?】
Có đạn mạc phát ra nghi vấn.
Tuy nhiên ngay lúc này...
Từng luồng hắc khí tràn ra từ người Tôn Diệc Hàng, cả khuôn mặt hắn bò đầy những vân đen quỷ dị, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn, gương mặt thanh tú trở nên vặn vẹo dữ tợn vô cùng.
"Thanh Ly, tôi vốn muốn cho cô chết một cách thoải mái, tại sao cô cứ phải tự làm thông minh?"
Giọng hắn khàn đặc, như tiếng sắt cọ xát vào thủy tinh, vô cùng chói tai.
Tôn Diệc Hàng vốn chỉ cao khoảng 1m75, giờ đây chiều cao tăng vọt lên hơn hai mét, quần áo trên người bị xé rách, lộ ra bắp tay và bắp chân cơ bắp cuồn cuộn thô kệch, trông giống như một người lớn mặc quần áo trẻ con, vừa đáng sợ vừa nực cười.
Thấy sự biến hóa của Tôn Diệc Hàng, mắt Thanh Ly nheo lại.
Hắn vậy mà quỷ hóa rồi...
Quỷ hóa không có nghĩa là hắn biến thành quỷ vật, mà là biến thành một con quái vật nửa người nửa quỷ.
Tuy hắn là con người, nhưng lại sở hữu sức mạnh của Đỉnh Cấp Vô Thượng Lệ Quỷ.
Xem ra đây chính là con bài tẩy của Tôn Diệc Hàng.
Thế nhưng...
Thanh Ly lại cười vui vẻ.
Nếu Tôn Diệc Hàng chỉ là con người, cô còn có thể nương tay một chút.
Nhưng giờ hắn đã biến thành bán quỷ...
Trước mặt Thanh Ly lơ lửng mười mấy lá bùa, gò má lộ ra nụ cười rạng rỡ: "Tôn tiên sinh vận khí thật tốt, vốn có đường sống anh không chọn, lại cứ thích đâm đầu vào đường chết."
"Thanh Ly, tôi thừa nhận cô có chút bản lĩnh, nhưng hôm nay nhất định là ngày giỗ của cô."
Ánh mắt Tôn Diệc Hàng bình thản đến lạ, dường như Thanh Ly đã là một cái xác chết.
Thanh Ly giơ tay phải lên, làm vài động tác bấm độn, sau đó nheo mắt: "Nhưng tôi bấm ngón tay tính toán, hình như ba giờ sáng nay mới là ngày giỗ của anh nha!"
Lúc này đã là 2 giờ 50 phút đêm.
Nể tình Tôn Diệc Hàng sắp thành người chết, tiền xem bói cô miễn cho vậy.
"Chết đi ——"
Nhãn cầu lồi ra của Tôn Diệc Hàng lườm Thanh Ly một cái sắc lẹm, tốc độ của hắn cực kỳ nhạy bén, hóa thành một tàn ảnh trong bóng tối, lao thẳng về phía Thanh Ly mà tấn công.
Thanh Ly vung tay, những lá bùa trên không trung ngay khoảnh khắc cảm nhận được tiếng gió rít, tức khắc nổ tung.
Tiếng nổ đôm đốp cực giống tiếng pháo nổ ngày Tết, còn thân thể Tôn Diệc Hàng bị nổ cho da thịt nát bét, những mảnh thịt vụn bắn tung tóe dính đầy máu, chẳng khác nào vỏ pháo bị nổ tan xác.
【Gái quê lại bắt đầu dịch vụ tang lễ trọn gói rồi sao?】
【Pháo nổ vang trời, kèn sô na thổi, phía trước khiêng kiệu, phía sau đuổi theo.】
【Nắp quan tài đóng lại, đất vùi lấp đi, cả làng già trẻ cùng khóc hu hu.】
【Hai tai không nghe chuyện ngoài cửa, một lòng chỉ nhảy đầm ở Suối Vàng.】
Khán giả trong phòng livestream thi nhau nối thơ vè ở khu đạn mạc.
Không một ai lo lắng cho sự an nguy của Thanh Ly.
Một gái quê đến cả Bán hung còn chém cho khóc nhè, đối mặt với một thứ không người không quỷ này mà thua được sao?
Nực cười.
Mười mấy lá bùa nổ mạnh ngang ngửa lựu đạn cùng lúc kích nổ, thế nhưng Tôn Diệc Hàng chỉ bị thương nhẹ ngoài da thịt.
Hắn đầy mình máu me, đôi mắt đỏ ngầu tràn đầy sát khí hung tàn.
"Thanh Ly, xem ra bản lĩnh của cô cũng chỉ đến thế thôi, nếu đã vậy, cô đi chết đi ——"
Tiếng gầm thét điếc tai, ngũ quan vặn vẹo của Tôn Diệc Hàng dồn lại một chỗ, hắc khí quấn quanh người tỏa ra sự tà ác, nắm đấm đẫm máu vung về phía chỗ hiểm của Thanh Ly.
Thanh Ly liếm liếm đầu răng khểnh, cô không hề né tránh, mà cũng giơ nắm đấm nhỏ nhắn hồng hào lên đối đầu trực diện với Tôn Diệc Hàng.
"Rắc" một tiếng.
Nắm đấm trắng nõn nhỏ bé va chạm với nắm đấm to như đầu búa.
Cánh tay của Tôn Diệc Hàng gập lại theo một góc độ cường điệu, gãy vụn từng đoạn.
Hắn sững sờ, dường như không thể tin nổi mình lại không thể áp chế nổi Thanh Ly về sức mạnh.
Không, hắn rõ ràng đang sở hữu sức mạnh của Đỉnh Cấp Vô Thượng Lệ Quỷ mà.
Sao có thể thua một con nhóc vắt mũi chưa sạch chứ?
"Tao không tin, tao không tin là tao sẽ thua..."
Hắn gầm lên một tiếng, giơ nắm đấm còn lại định nện tiếp vào Thanh Ly.
Thanh Ly lắc đầu: "Gãy một cánh tay mà không nhớ đời, lại còn dâng thêm cánh tay thứ hai, với cái IQ ngu ngơ này của anh thì sao mà giết được tôi cơ chứ?"
Cô phát động kỹ năng tấn công bằng ngôn ngữ —— Châm chọc.
Đề xuất Cổ Đại: Tàn Vương Chiều Chuộng Y Phi Ngạo Mạn