Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 89: Lão tổ tông nói đây là "Đả sinh trang"

Tống Thái Sơn nhìn gã bảo vệ, sắc mặt trầm xuống, "Ông vẫn chưa định nói sao?"

Gã bảo vệ mặt trắng bệch, xoay người định chạy.

Đám cảnh sát bên cạnh lại giống như đã sớm biết gã định làm gì, trực tiếp lao tới đè gã xuống đất.

"Tôi nói, tôi nói hết!"

Gã bảo vệ bị đè dưới đất, biết không chạy thoát được nữa, vội vàng hét to lên.

"Phải, là có chuyện như vậy, là Đả sinh trang!"

Từ Dương ngẩn ra, "Đả sinh trang?"

Hạ Tân tim thắt lại một cái, trợn tròn mắt, "Đả sinh trang..."

Cậu tuy thiên phú không ra sao nhưng có nghe lão đạo sĩ nói qua cái thứ này là cái quái gì.

Truyền thuyết kể rằng có một số con đường, cây cầu, tòa nhà không xây lên được, móng không đóng xuống được thì chắc chắn là do đụng chạm đến thứ gì đó dưới đất.

Vì vậy, cần phải dâng lên một số bé trai bé gái làm vật tế, chôn sống dưới móng nhà.

Bởi vì lúc ném xuống, những đứa trẻ đều còn sống.

Cho nên mới gọi là Đả sinh trang (đóng cọc sống).

Chuyện này tàn nhẫn vô cùng, từ mấy trăm năm trước đã rất hiếm người dùng rồi.

Không ngờ đến thời đại này rồi mà vẫn còn có kẻ dùng Đả sinh trang!

Tim Hạ Tân đập thình thịch, liếc nhìn Tương Ly đang thản nhiên bên cạnh, cậu kinh ngạc hỏi: "Lão tổ tông, người... người có phải đã sớm biết là Đả sinh trang rồi không ạ?"

Tương Ly liếc cậu một cái, khẽ ừ một tiếng.

Vừa vào đây cô đã phát hiện địa thế này không đúng, khí tức cũng không đúng, xác nhận đứa trẻ ở trong móng nhà là cô đã đoán ra được rồi.

"Lũ điên các người! Lũ điên!"

Từ Dương nghe thấy lời của Hạ Tân, biết Đả sinh trang là ý gì, ông sụp đổ gào thét, vùng vẫy muốn đẩy đám cảnh sát ra để lao lên.

Ông muốn lấy mạng gã bảo vệ!

Muốn tất cả những kẻ hại chết con ông đều phải chết!

Đám cảnh sát bên cạnh sợ ông xảy ra chuyện gì nên giữ chặt lấy ông, không để ông lao qua đó.

Từ Dương gào khóc thảm thiết.

Lưu Vinh Vinh thì trực tiếp ngất xỉu.

Hiện trường nhất thời hỗn loạn vô cùng.

Có lời khai của gã bảo vệ, Tống Thái Sơn lập tức bảo đồng nghiệp liên hệ với tập đoàn Mộc Điền và người phụ trách công trường này.

Đồng thời điều động một số máy xúc và công cụ nổ tới để phá dỡ tòa nhà này.

Vật lộn đến tối, mọi người từ dưới móng nhà đào lên được tổng cộng năm bộ hài cốt trẻ em.

Đặt ở dưới móng nhà theo các phương vị khác nhau.

Thi thể vẫn chưa thối rữa hoàn toàn, có thể nhận diện được khuôn mặt.

Không chỉ vậy, dáng vẻ của mỗi bộ hài cốt đều cực kỳ dữ tợn...

Có thể tưởng tượng được lúc chết chúng đã đau đớn đến nhường nào.

Từ Dương nhìn thấy cảnh này liền quỳ sụp xuống đất khóc rống lên, khóc đến khản cả giọng, khóc đến không còn ra tiếng.

Đám cảnh sát bên cạnh cũng đều đỏ hoe mắt theo.

Hạ Tân vừa sụt sịt vừa nghẹn ngào: "Sao lại có người tàn nhẫn đến thế..."

Tương Ly không nói gì.

Lúc này, người quản lý phụ trách công trường và cai thầu đều bị đưa tới.

Soái Soái liếc mắt một cái đã nhận ra gã cai thầu đó, "Chú!"

Nghe thấy tiếng của cậu bé, Hạ Tân lập tức nhìn qua, tức giận nghiến răng nghiến lợi, "Ngươi chính là cái tên khốn kiếp đã đưa Soái Soái đi sao?"

Gã cai thầu cũng không biết tại sao mình lại bị nhắm trúng, cúi đầu đứng đó không dám nói lời nào.

Tương Ly liếc nhìn Soái Soái một cái, hỏi: "Lúc đó ngươi bị hắn đưa đi như thế nào?"

"Hắn dẫn theo một em gái nhỏ, là bạn ạ!" Soái Soái dõng dạc trả lời.

Tương Ly khựng lại.

Hạ Tân cũng là một trận ngỡ ngàng.

Nói cách khác, lúc đó gã đàn ông đã lừa được một bé gái, dùng bé gái đó để làm Soái Soái mất cảnh giác rồi đưa Soái Soái đi?

Soái Soái dù sao cũng chỉ là một đứa trẻ, đối phương chỉ cần tỏ ra chút thiện ý là có thể dỗ dành được cậu bé.

Tương Ly lại hỏi: "Ngươi quen em gái nhỏ đó sao?"

Soái Soái gật đầu, "Vâng! Nhà, hàng xóm, em gái nhỏ, em thích em ấy."

Nghe vậy, Tương Ly đi tới bên cạnh Từ Dương, nhỏ giọng hỏi: "Gần nhà các người có một đứa trẻ hàng xóm cũng bị mất tích sao?"

Từ Dương khóc đến khản cả giọng, lúc này gần như không thể mở miệng nói chuyện được nữa.

Ông ngước đôi mắt sưng húp, ngơ ngác nhìn Tương Ly, dường như không biết tại sao Tương Ly lại hỏi như vậy.

Nhưng giây tiếp theo, ông bỗng trợn tròn mắt, "... Hình... hình như là có một bé gái như vậy, tên là Lam Lam, hay... hay chơi cùng Soái Soái nhà chúng tôi..."

Ông gần như nghẹt thở nhìn Tương Ly, không dám tin hỏi.

"Quan chủ, con bé..."

"Ừm, gọi điện cho người nhà con bé đi, đứa trẻ có lẽ cũng ở đây." Tương Ly thản nhiên nói.

Từ Dương xoay phắt lại nhìn mấy bộ thi thể đó.

Bởi vì vừa đào lên đã được phủ vải trắng, ngoại trừ con trai mình ra, ông không chú ý tới những đứa trẻ khác.

Nghe thấy lời này của Tương Ly, trong lòng ông lại trào dâng ngọn lửa giận vô hạn, nhưng nhiều hơn cả là cái lạnh thấu xương.

Ông run rẩy lấy điện thoại ra, liên lạc với ba của Lam Lam.

Đề xuất Hiện Đại: Tinh Tế: Nữ Vương Mạt Thế Oanh Tạc Phế Thổ
BÌNH LUẬN
hzz
hzz

[Pháo Hôi]

2 ngày trước
Trả lời

Oke

Tuan Nguyen
Tuan Nguyen

[Pháo Hôi]

2 ngày trước
Trả lời

hayy

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện