Vừa nghe thấy lời này, Ôn Mậu liền vùng vẫy.
"Không, tôi không muốn đi, dựa vào cái gì mà bắt tôi đi, rõ ràng là Tần Anh Tuấn có lỗi với tôi, là anh ta hại tôi, nếu không phải tại anh ta thì tôi làm sao mà chết? Đều là anh ta hại tôi, tại sao các người lại bắt tôi đi, không phải nên bắt anh ta đi sao?"
Tương Ly thiếu kiên nhẫn nhíu mày, lười để ý đến Ôn Mậu, cũng không nói gì.
Chỉ ra hiệu cho Hạ Tân mau chóng mang người đi.
Hạ Tân tuy có chút lo lắng không biết mình có thể mời được người của Phong Đô tới không, nhưng thấy Ôn Mậu ồn ào ở đây, anh lo lắng sẽ làm Tương Ly không vui, bèn bước tới định mang Ôn Mậu đi.
Ôn Mậu thấy anh bước tới liền la hét không ngừng.
Trong lời nói vẫn là một ý đó, cậu ta cảm thấy không công bằng, người chết nên là Tần Anh Tuấn mới đúng!
"Có gì mà không công bằng chứ?" Phó Nhị nghe không nổi nữa, nhíu mày nói: "Cậu thanh niên à, làm người không được quá ác độc, chỉ biết nhìn chính mình! Nhà thông gia tuy có quan hệ họ hàng với các người, nhưng không có nghĩa vụ nhất định phải quản chuyện nhà các người. Nhà họ Tần dù có lấy căn nhà của các người rồi đưa tiền cho các người thì đó cũng là bổn phận rồi! Kết quả là cậu lại cảm thấy Tần Anh Tuấn chiếm nhà của cậu, vậy cậu còn chiếm tiền của người ta, sao cậu không nói? Vì chút chuyện này mà cậu ra tay hại người, Tần Anh Tuấn may mắn không chết là do mạng anh ta lớn! Người ta không truy cứu cậu, chỉ bảo cậu rời đi, chính cậu quay lại quậy phá, kết quả thành ra thế này, cậu trách ai?"
Ôn Mậu nghẹn lời.
Phó Nhị hừ lạnh: "Tôi thấy ấy à, loại người như các người chết là đáng, chết là hay. Để tôi nói nhé, người hàng xóm đó của các người mới thật sự là thảm, chính cậu tự tìm cái chết còn bắt người khác phải chịu trách nhiệm cho cái chết của cậu! Tôi mà là người hàng xóm đó thì tôi hận chết cậu rồi!"
Mắt Ôn Mậu đỏ hoe, có chút uất ức, lại có chút phẫn nộ, giống như không thể chấp nhận được lời của Phó Nhị.
Thấy cậu ta còn muốn biện minh, đầu ngón tay Tương Ly búng ra một luồng linh quang đập trúng người Ôn Mậu.
Miệng Ôn Mậu lập tức ngậm chặt như con trai, không thể mở ra, không còn cách nào phát ra âm thanh được nữa.
Cậu ta giống như con dòi uốn éo thân mình, không ngừng nhìn Tương Ly và Phó Nhị cùng những người khác, dường như muốn hỏi mình bị làm sao thế này.
Tương Ly lại không thèm để ý đến cậu ta, mà nói với Phó Nhị: "Ngươi bây giờ là tuổi tác lớn rồi nên lời thừa thãi cũng nhiều lên, nói với cậu ta nhiều thế làm gì."
Phó Nhị liếc mắt nhìn ra Tương Ly đã hạ cấm ngôn chú với Ôn Mậu: "Lão tổ tông nói đúng, nghe cậu ta nói nhảm làm gì."
Nói đoạn, Phó Nhị nháy mắt với Hạ Tân.
Hạ Tân lập tức ngoan ngoãn tiến lên: "Vậy... vậy Lão tổ tông, con mang cậu ta ra ngoài trước nhé?"
Tương Ly gật đầu.
Hạ Tân lúc này mới mang Ôn Mậu ra ngoài.
Ôn Mậu bây giờ không thể cử động không thể nói năng, hoàn toàn là cá nằm trên thớt.
Hạ Tân dễ dàng mang Ôn Mậu ra ngoài.
Tương Ly nghe động tĩnh bên ngoài liền biết Hạ Tân đang chuẩn bị thỉnh thần rồi.
Tương Ly cũng không đi quản.
Ngược lại là Phó Nhị có chút không yên tâm, đi ra ngoài xem thử.
Hạ Tân tuy động tác vụng về nhưng thắng ở chỗ vững vàng chắc chắn, từng bước từng bước, độ hoàn thành coi như khá tốt.
Phó Nhị đứng bên cạnh quan sát, một lát sau liền thấy trên con đường tiền giấy mà Hạ Tân trải ra có thêm một bóng người.
Một tiểu quỷ mặt trắng mặc quan phục sai dịch cổ trang, không có phẩm cấp gì, chính là âm sai bình thường nhất trong Phong Đô.
Với năng lực của Hạ Tân, thuận lợi mời được một vị âm sai đã coi như là có tiến bộ rồi.
Phó Nhị âm thầm hài lòng gật đầu.
Hạ Tân cầm tiền giấy hối lộ âm sai, giải thích tình hình của Ôn Mậu với ông ta, nhờ ông ta mang Ôn Mậu đi.
Âm sai cười hì hì thu tiền giấy lại, trầm tư nhìn quanh một vòng môi trường trong Kiêu Dương Quán, thần sắc cung kính hơn nhiều.
Trước khi mang Ôn Mậu đi, ông ta còn hướng về phía chính điện bái lạy, xem ra đối với Tổ sư gia rất mực tôn trọng.
Đề xuất Hiện Đại: Bệnh Trạng Mê Luyến
[Luyện Khí]
Oke
[Pháo Hôi]
hayy