Hạ Tân vội vàng nhìn về phía ông chủ Vệ và bà Vệ: "Trong nhà hai người có gương không?"
Bà Vệ lắp bắp nói: "Có, có gương, trong phòng tôi và trong nhà vệ sinh đều có..."
"Có thể cho tôi mượn dùng một chút không?" Hạ Tân bấm ngón tay tính toán một chút các phương vị Tương Ly vừa chỉ: "Ít nhất phải cần năm chiếc gương."
Bà Vệ hồi tưởng lại một chút: "Trên bàn trang điểm của tôi gương lớn gương nhỏ có đến bốn năm chiếc, tôi, tôi đi lấy cho cậu!"
Hạ Tân: "..."
Hảo gia hỏa, bàn trang điểm của con gái đều có nhiều gương thế này sao?
Hạ Tân không rảnh mà kinh ngạc, liên tục gật đầu: "Làm phiền bà rồi."
Bà Vệ trong lòng thấp thỏm, nhìn ông chủ Vệ một cái rồi vội vàng đi ra ngoài.
Qua vài phút, khi bà ta quay lại, trên tay đã có thêm vài chiếc gương.
Có lớn có nhỏ.
Hạ Tân nhận lấy, hỏi Tương Ly: "Lão tổ tông, gương không có yêu cầu kích thước gì chứ ạ?"
Tương Ly gật đầu: "Đều có thể dùng, bố trí lên đi."
Hạ Tân đáp một tiếng được, hối hả ôm gương bố trí lên các phương vị Tương Ly đã điểm.
Gương không tiện đặt trực tiếp trên mặt đất, cậu ta còn phải bê vài chiếc ghế hoặc giá đỡ qua, đặt gương lên trên, dùng một đầu chỉ đỏ quấn quanh gương, đầu kia nối liền với các sợi chỉ đỏ khác.
Chẳng mấy chốc, dường như một đạo trận pháp đã xuất hiện trước mặt mọi người.
Nhìn thấy cảnh này, mọi người không khỏi nghiên cứu xem Tương Ly đây là bố trí trận pháp gì.
Nhưng nhìn nửa ngày, mọi người cũng chẳng nhìn ra được.
"Đây là trận pháp gì vậy?" Bạch Trường Phong nhỏ giọng hỏi Tuân Thiên Hải: "Nhìn quen quen, dường như đã thấy ở đâu rồi, nhưng... sao tôi không nhớ ra được nhỉ?"
Tuân Thiên Hải cũng mù tịt: "Tôi nhìn thấy giống Phục quỷ trận, nhưng dường như lại không giống lắm, tôi cũng không biết nữa."
Bạch Trường Phong và Tuân Thiên Hải đều không nhìn ra được.
Ngụy Cửu thúc cùng những người khác cũng vậy.
Không có ai nhìn ra được Tương Ly đây dùng trận pháp gì.
"Lão tổ tông, bố trí xong rồi ạ, thế này được chưa?" Hạ Tân sau khi bố trí xong đã thở hổn hển.
Tương Ly gật đầu: "Đưa chu sa cho ta."
Hạ Tân vội vàng móc chu sa ra, mở hộp đưa cho Tương Ly.
Tương Ly cầm cây bút trên bàn viết, chấm một ít chu sa, vung về phía dưới chân mọi người.
Mọi người theo bản năng lùi lại, còn chưa kịp phản ứng đã thấy những hạt chu sa đó giống như có linh tính, dán sát mũi chân bọn họ, vẽ một đường ngang tại vị trí bọn họ đang đứng.
Tương Ly cầm bút, nhìn bọn họ lạnh lùng nói: "Nếu không muốn chết thì cứ ở ngoài vạch mà đứng."
Mọi người: "..."
Tương Ly lại nhìn về phía Hạ Tân: "Ngươi cũng qua đó đi."
"Con, con cũng qua đó ạ?" Hạ Tân ngẩn người chỉ chỉ chính mình, nhận ra có thể rất nguy hiểm, lập tức nói: "Hay là con ở lại giúp Lão tổ tông một tay nhé?"
Tương Ly lườm cậu ta một cái: "Đi."
Hạ Tân nhìn thấy sự chê bai trong mắt cô, im lặng hai giây, lẳng lặng lùi lại.
Thấy Hạ Tân lùi ra sau vạch, Tương Ly ném lá bùa chiêu hồn trong tay ra, nhấc cây bút trong tay lên.
Giây tiếp theo, cây bút trong tay liền xuyên thủng lá bùa chiêu hồn.
Ngay sau đó, mọi người liền nghe thấy từng đợt ngâm xướng cổ xưa xa xăm vang lên bên tai.
Đó không giống giọng của Tương Ly, dường như là bản thân lá bùa chiêu hồn đang ngâm xướng ra chiêu hồn chú vậy.
Mọi người không khỏi ngẩn ra.
Tương Ly không chớp mắt nhìn chằm chằm chiếc giày đầu hổ trên bàn.
Không biết qua bao lâu, Ngụy Cửu thúc cùng những người khác bỗng nhiên nhận ra một tia dị dạng.
Tuy nhiên, chưa đợi bọn họ nắm rõ tia dị dạng đó là gì, liền nghe thấy một tiếng "cạch".
Cả căn phòng bỗng nhiên rơi vào một mảnh bóng tối.
"Chuyện, chuyện này là thế nào vậy?" Chàng trai trẻ phía sau Ngụy Cửu thúc lập tức hét lên.
Tiếng hét kinh hãi của bà Vệ cũng theo đó vang lên: "Lại, lại đến rồi, có phải thứ đó lại đến rồi không?"
Đề xuất Ngược Tâm: Vĩnh Viễn Chẳng Còn Cơ Hội
[Luyện Khí]
Oke
[Pháo Hôi]
hayy