Sau khi cúp điện thoại, Hạ Tân nắm lấy điện thoại, vẫn còn chưa hoàn hồn lại: "Lão tổ tông, chuyện gì vậy ạ, sao đột nhiên lại đòi giá một trăm sáu mươi vạn?"
"Chu Minh xảy ra chuyện rồi, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc, nhờ ta giúp đỡ." Tương Ly lại móc từ trong hộp đựng trên bàn ra một nắm hạt dưa: "Đã là đồng môn, ta còn có thể lấy rẻ cho hắn sao?"
Hạ Tân: "..."
Ác, vẫn là Lão tổ tông ác.
Đây đúng là vững vàng chặt chém người quen mà!
Người khác đều là đồng môn thì lấy rẻ một chút, đến chỗ Lão tổ tông thì hay rồi, đồng môn ngược lại còn tăng giá gấp đôi.
Có điều...
Nghĩ đến đối phương là Chu Minh...
Hạ Tân cảm thấy đây cũng là Chu Minh tự chuốc lấy.
Ai bảo Chu Minh không nghe lời khuyên chứ.
Nghĩ đến đây, Hạ Tân chấp nhận chuyện này khá tốt, chỉ là vẫn cảm thấy cái giá có chút cao quá mức.
Nhưng cậu ta không có gan nói lời này.
Nhìn Tương Ly đang cắn hạt dưa ở đó, Hạ Tân ho một tiếng, ngoan ngoãn đi dọn dẹp đồ đạc.
Tương Ly sau khi làm xong người giấy và quần áo liền phủi tay mặc kệ.
Những việc dọn dẹp tàn cuộc phía sau đều để lại cho Hạ Tân.
Dọn dẹp vệ sinh cũng không phải là việc đơn giản.
Hạ Tân mệt đến đứt hơi.
Phó Nhị thì con ngươi đảo liên tục, chỉ lo đứng đó chiêm ngưỡng lớp da thịt mới mẻ của mình.
Căn bản không hề nghĩ đến việc qua giúp đỡ.
Cùng lúc đó.
Tuân Thiên Hải cúp điện thoại với Tương Ly liền vội vàng gọi điện cho Chu Minh.
Trước khi gọi điện cho Tương Ly, ông ta đã liên lạc với phân hội Huyền môn địa phương tại thành phố B, cũng như phân cục Cục quản lý sự vụ bất thường tại thành phố B.
Hiện tại bọn họ chắc đã chạy đến đó rồi.
Không biết tình hình cụ thể của Chu Minh ra sao.
Khi Tuân Thiên Hải gọi điện qua cũng có chút lo lắng.
May mà một lúc sau, Chu Minh đã bắt máy.
"Tuân Thiên... Tuân trưởng cục, đã liên lạc được với Quán chủ của Kiêu Dương Quán chưa?" Chu Minh bắt máy, giọng nghe qua vẫn còn rất yếu ớt.
Hắn vốn định gọi thẳng tên húy của Tuân Thiên Hải, chắc là cảm thấy lúc này đang có việc cầu người, gọi tên không thích hợp nên lại đổi cách xưng hô.
Tuy nhiên, Tuân Thiên Hải lúc này đâu có thời gian mà so đo với hắn những thứ này?
Tuân Thiên Hải nghe giọng nói yếu ớt của hắn, hỏi: "Tình hình hiện tại của cậu thế nào rồi? Phân cục Cục quản lý sự vụ bất thường thành phố B đã qua đó chưa?"
"Đến rồi..." Chu Minh hít một hơi, dường như kéo theo vết thương, có chút đau đớn, giọng nói cũng hơi khàn: "Vừa mới xử lý vết thương xong, nhưng... chỉ là làm chậm tốc độ ác hóa của vết thương thôi, bọn họ không biết là chuyện gì, cũng không có cách nào xử lý, hiện tại đã đi đến nhà họ Vệ kiểm tra tình hình rồi."
Tuân Thiên Hải nghe lời này liền nhíu chặt lông mày lại: "Bọn họ đều không có cách nào sao?"
Chu Minh ừ một tiếng, lại thở hắt ra một hơi: "Phía Kiêu Dương Quán... đã liên lạc được chưa?"
Tuân Thiên Hải sờ sờ mũi, tỏ vẻ có chút ấp úng: "Liên lạc thì liên lạc được rồi... Quán chủ cũng bằng lòng đến giúp đỡ, chỉ có điều..."
Vừa nghe thấy Tương Ly bằng lòng qua giúp đỡ, Chu Minh thở phào nhẹ nhõm, lập tức hỏi: "Chỉ có điều cái gì?"
Tuân Thiên Hải ho một tiếng, ước chừng trì hoãn vài giây mới trả lời: "Quán chủ nói, giá cô ấy đi làm việc bên ngoài một chuyến phải là một trăm sáu mươi vạn, hỏi xem cậu có bằng lòng chấp nhận không, nếu cậu bằng lòng thì cô ấy sẽ qua, nếu cậu không bằng lòng thì thôi vậy..."
"Một trăm sáu mươi vạn?"
Chu Minh không nhịn được muốn ngồi dậy.
Nhưng vừa cử động nhẹ một cái đã kéo theo vết thương, lập tức đau đến mức nhe răng trợn mắt, trên đầu đầy mồ hôi lạnh.
Hắn ôm lấy vết thương ở bụng, hít vào mấy hơi lạnh, lại thở ra mấy hơi nặng nề, xoa dịu như vậy một lát sau, hắn mới cố nén đau mở lời: "Sao, sao mà đắt thế? Không phải ông nói với tôi chỉ cần tám mươi vạn thôi sao?"
Tuân Thiên Hải đâu thể nói là phỏng chừng Tương Ly không thích hắn nên cố ý tăng giá, chỉ có thể mập mờ nói: "Giá thu phí hiện tại của Quán chủ tăng rồi, không giống trước đây nữa."
Chu Minh: "..."
Có không giống thế nào đi nữa.
Cũng không thể trực tiếp tăng gấp đôi được chứ!
Chu Minh cảm thấy vết thương càng đau hơn rồi.
Đề xuất Hiện Đại: Thập Niên 80: Mỹ Nhân Yêu Kiều Cùng Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Rồi
[Luyện Khí]
Oke
[Pháo Hôi]
hayy