Thích Quốc Văn và Thích Quốc Vĩ hai anh em đột nhiên nhìn nhau.
Tương Ly lại nói: "Từ điểm này có thể thấy được, không tồn tại việc chi cả động tay chân, nếu động tay chân thì đương nhiên sẽ thiên vị hoàn toàn về phía mình. Mà nếu thiên vị hoàn toàn về phía chi cả thì hai chi còn lại đều sẽ là tướng con cháu yếu ớt chết yểu. Cho nên, vị trí hiện tại quả thực là do ông cụ đã cẩn thận chọn lựa, ông ấy đã cố gắng làm cho cân bằng, hai chi còn lại của các người tài vận tuy không hiển hách nhưng con cháu đông đúc, trên đời rất khó có chuyện vẹn cả đôi đường, ông cụ cũng coi như đã cố gắng hết sức để không thẹn với lòng."
Nói xong, cô ngẩng đầu nhìn về phía Thích Trường Hồng.
"Nếu thật sự là chi cả động tay chân thì bây giờ căn bản không có khả năng ngươi đứng ở đây mà nói chuyện đâu."
Thích Trường Hồng đỏ mặt, đương nhiên hiểu ý của Tương Ly là gì.
Chi của Thích Quốc Văn nếu thật sự muốn động tay chân thì đương nhiên sẽ là chi của họ con cháu đông đúc tài vận hanh thông, hai chi còn lại không con cái thì cũng phi tử tức thương.
Đương nhiên là không thể có sự tồn tại của hắn.
Thế nhưng Thích Trường Hồng căn bản không muốn bị vả mặt.
Hắn trợn mắt, nghếch cổ nói: "Ai biết được lời cô nói có phải thật không?"
Tương Ly khẽ cười một tiếng: "Rễ cây đâm xuyên quan tài, con cháu đời sau dễ bị thương thân, cũng như tai họa lao tù, muộn nhất không quá ba ngày, lời ta nói có phải thật hay không tự nhiên sẽ rõ, ngươi cũng không cần vội vàng tự đưa mình vào trong tù như vậy."
Thích Trường Hồng trong lòng thắt lại.
Có chút chột dạ.
Cố Mẫn và Thích Quốc Vĩ nghe xong thì hoảng hốt.
Chưa đợi hai người họ nói gì, Thích Quốc Văn nhìn họ rồi lên tiếng, vẻ mặt đầy thất vọng: "Tôi thật không ngờ trong lòng hai gia đình các người lại nghĩ về nhà tôi như vậy! Mảnh đất mộ này là do ông nội đích thân chọn, bao nhiêu năm qua căn bản không có ai động vào! Các người không phải không biết! Những năm qua, chi cả chúng tôi đã chi bao nhiêu cho các người, các người không phải không biết! Kết quả là các người lại nghĩ về tôi như vậy sao?"
Cố Mẫn đỏ mặt, không dám nói gì.
Bên cạnh, con gái lớn của Thích Quốc Xương là Thích Tuệ vội vàng nói: "Bác cả, nhà cháu không hề có ý nghĩ đó đâu! Những gì bác cả đối xử tốt với chúng cháu, chúng cháu đều nhìn thấy rõ, sao có thể nghĩ như vậy được?"
Thích Quốc Vĩ nghe vậy, tức giận tát Thích Trường Hồng một cái.
Thích Trường Hồng lập tức bị đánh đến choáng váng.
Trong ấn tượng của hắn, đây là lần đầu tiên cha đánh hắn.
Hắn không thể tin nổi nhìn Thích Quốc Vĩ.
Thích Quốc Vĩ lại vội vàng xin lỗi Thích Quốc Văn: "Anh cả, em thật sự không có ý đó, đây là do trẻ con nghĩ ngợi lung tung, lời trẻ con sao có thể coi là thật được? Là do em giáo dục không đến nơi đến chốn, quay về em sẽ giáo dục nó hẳn hoi, anh cả đừng chấp nhặt với đứa trẻ."
Thích Quốc Văn hừ lạnh một tiếng, quay mặt đi, nói không thất vọng là giả.
Nếu không phải Tương Ly vạch trần, ông cũng không biết mình trong mắt anh em con cháu là bộ dạng gì nữa.
Càng không thể biết được hóa ra ông nội chọn mảnh đất mộ ở đây còn có nhiều ý nghĩa như vậy.
Thích Quốc Văn đột nhiên nhớ lại, lúc nhỏ ông nội đi chọn mộ còn dẫn ông đi xem.
Lúc đó ông còn nhỏ, chỉ nhớ ông nội cầm la bàn, nhìn đông nhìn tây, bước chân từng tấc từng tấc di chuyển trên mặt đất, giống như đang tính toán cái gì đó.
Thần sắc của ông nội lúc đó rất nghiêm trọng.
Nhưng ông căn bản không nghĩ tới lúc đó ông nội đang đưa ra quyết định gì.
Thích Quốc Văn đột nhiên nhớ lại, lúc ông nội di chuyển qua lại vài bước, hình như từng hỏi ông sau này muốn phát tài hay muốn vợ con đề huề ấm êm.
Lúc đó ông tuổi còn nhỏ, hoàn toàn không có khái niệm gì về việc lập gia đình, chỉ biết nếu có thể kiếm được nhiều tiền thì có thể ăn nhiều món ngon hơn, mua nhiều đồ chơi hơn.
Cho nên hình như ông đã trả lời một câu: Muốn tiền lớn.
Ông nội thở dài hồi lâu, nói một câu: Đều là thiên mệnh.
Đề xuất Hiện Đại: Tìm Kiếm
[Luyện Khí]
Oke
[Pháo Hôi]
hayy