Tương Ly và Phó Thời Diên lần lượt bước vào, nhân viên phục vụ vừa dẫn đường cho họ lúc nãy còn thấy lạ vì sao mấy người đột nhiên lại chạy ra ngoài.
Nhưng tố chất chuyên nghiệp khiến anh ta không dám hỏi nhiều.
Thấy Phó Thời Diên và Tương Ly vào, anh ta liền dẫn mọi người đến phòng bao đã đặt trước.
"Hạ Tân, tôi nói cho cậu biết, đây là phòng bao cao cấp nhất đấy, bình thường không mở cửa cho bên ngoài đâu, cũng nhờ hôm nay Tam ca tôi đến, nếu không bọn mình chẳng vào được đây đâu."
Ôn Tử Thư quàng cổ Hạ Tân, ra vẻ anh em tốt, không ngừng khoe khoang.
"Hơn nữa, chắc các cậu còn chưa biết đâu, nghe nói chỗ này ngày xưa còn là một phủ Quận vương đấy, diện tích lớn đến kinh người, hai năm trước còn có người muốn mua, đến thương lượng giá cả, trả 110 triệu tệ mà Tam ca tôi còn không bán đấy."
Ôn Tử Thư không quên nịnh nọt.
"Tam ca tôi đâu có thiếu chút tiền đó, huống hồ căn nhà này đặt ở đây chính là biểu tượng của thân phận, kẻ ngốc mới bán đi."
Hạ Tân: "..."
Chỉ thấy Ôn Tử Thư càng nói thì sắc mặt Tương Ly càng đen lại.
Hạ Tân thực sự muốn quỳ xuống lạy Ôn Tử Thư, cầu xin vị đại gia này mau ngậm miệng lại đi.
Người anh em à...
Tám phần là cậu muốn hại tôi rồi?
"Quan chủ có phải chỗ nào không thoải mái không?" Phó Thời Diên đi bên cạnh Tương Ly, thấy sắc mặt cô đen như nhọ nồi, ân cần hỏi han.
Tương Ly cười khẩy, "Không sao."
Phó Thời Diên khựng lại một giây, kéo ghế ra, "Vậy mời ngồi trước ——"
Lời còn chưa dứt, Phó Thời Diên liền thấy Tương Ly sải bước đi thẳng.
Đi đến chỗ xa nhất so với cái ghế anh vừa kéo ra rồi ngồi xuống.
Phó Thời Diên: "..."
"Cái đó, chúng ta ăn cơm trước đi, tôi đói lắm rồi!"
Hạ Tân thấy vậy, vội vàng cắt ngang lời Ôn Tử Thư, điên cuồng nháy mắt ra hiệu với anh ta.
Ôn Tử Thư không hiểu chuyện gì, sờ sờ mắt anh ta, "Tiểu sư phụ, mắt cậu khó chịu à?"
Hạ Tân: "..."
Trong phim truyền hình người ta nháy mắt một cái là đối phương hiểu ngay.
Sao đến lượt anh ta thì chẳng ai hiểu nổi vậy?
Hạ Tân vẻ mặt tê liệt, từ bỏ giãy giụa, "Thôi bỏ đi, ngồi xuống đi."
Nói xong, anh ta trực tiếp bỏ mặc Ôn Tử Thư mà chạy mất.
Tương Ly ngồi trên ghế, sắc mặt lạnh như băng, căn phòng sắp bị cô làm cho đóng băng luôn rồi.
Ôn Tử Thư lúc này mới hậu tri hậu giác, dường như có chỗ nào đó không đúng lắm.
Thương Quân Tiêu thấy Tương Ly ngồi xuống liền muốn đi theo.
Tuy nhiên, anh ta vừa kéo ghế ra, sau gáy đã bị bàn tay của định mệnh tóm lấy.
Phó Thời Diên kéo Thương Quân Tiêu sang một bên, không hề thấy ngại ngùng, tao nhã đại phương ngồi xuống bên cạnh Tương Ly.
Thương Quân Tiêu uất ức tức giận nhìn Phó Thời Diên.
Phó Thời Diên như không hề hay biết, chỉ nhìn về phía Tương Ly.
Tương Ly lại chẳng thèm nhìn anh, hậm hực chọc chọc vào tấm khăn trải bàn trước mặt.
Thương Quân Tiêu dám giận mà không dám nói, chỉ đành đổi chỗ khác.
Hạ Tân thấy vậy, không dám thở mạnh, lặng lẽ kéo ghế ra, muốn âm thầm ngồi xuống.
Nhưng anh ta vừa động đậy, Tương Ly "xoẹt" một cái nhìn sang.
Hạ Tân lập tức cứng đờ tại chỗ, như bị điểm huyệt vậy.
"Quan chủ..." Ôn Tử Thư thấy cảnh này, cũng căng thẳng theo, "Đây là làm sao vậy?"
Tương Ly mỉm cười, "Không có gì."
Cô nhìn về phía Phó Thời Diên, mang theo nụ cười hỏi: "Căn nhà này bây giờ đáng giá bao nhiêu tiền?"
Phó Thời Diên không rõ mục đích Tương Ly hỏi vậy là gì, ngẩng đầu nhìn Hạ Tân ở phía bên kia của Tương Ly.
Hạ Tân đanh mặt lại, đâu dám nói lời nào.
Phó Thời Diên chỉ đành nói: "Hai năm trước quả thực có người trả giá 110 triệu tệ."
"110 triệu tệ ——" Khóe mắt Tương Ly giật giật, chậm rãi quay đầu nhìn Hạ Tân, cười khẩy nói: "Cũng đắt gớm nhỉ, đúng không?"
Hạ Tân nặn ra một nụ cười kiểu "tôi sắp chầu trời rồi", "Quả, quả thực không rẻ chút nào ha..."
Tương Ly mỉm cười gật đầu.
Hạ Tân thấy cổ lạnh toát, trong đầu chỉ có một ý nghĩ: mạng tôi xong rồi.
"Không phải chứ, mấy người bị làm sao vậy?" Thương Quân Tiêu ngồi xuống đối diện Phó Thời Diên, thấy mấy người họ vẫn cứ đứng hình ở đó, bầu không khí rõ ràng không đúng, nhịn không được hỏi.
Tương Ly liếc Hạ Tân một cái, cười hì hì nói: "Làm gì có vấn đề gì, không có vấn đề gì hết."
Kẻ hèn Hạ Tân cố tỏ ra thoải mái cười: "Đúng, đúng, chẳng có vấn đề gì cả..."
Đề xuất Ngược Tâm: Yêu Hận Khắc Sâu Tận Xương Tủy
[Pháo Hôi]
Oke
[Pháo Hôi]
hayy