Thương Quân Tiêu vừa tức vừa xấu hổ, nhờ ban quản lý giúp xử lý, còn nói sẵn sàng báo cảnh sát.
Ban quản lý liền trao đổi với hàng xóm, dù sao trong video, đúng là không quay được cảnh Thương Quân Tiêu được cho là đi trộm đồ lót.
Cũng không quay được cảnh đồ lót trên lầu rơi xuống.
Thương Quân Tiêu dù có là biến thái, cũng không thể thần không biết quỷ không hay, lén lút trộm đồ lót về nhà.
Ban quản lý cảm thấy, đồ lót đó có thể chỉ là cùng kiểu, là hàng xóm nhận nhầm.
Hàng xóm lại nói, đó chính là đồ lót của mình, nhãn hiệu, màu sắc, kích cỡ, tất cả đều không có vấn đề.
Thương Quân Tiêu tức đến mức không nhẹ, liền yêu cầu báo cảnh sát.
Cuối cùng hai vợ chồng hàng xóm, có lẽ cũng có chút đuối lý, chỉ nói lần này coi như xong, nếu còn có lần sau, người báo cảnh sát sẽ là họ.
Họ cầm đồ lót đó tức giận bỏ đi, còn trong nhóm cư dân rêu rao, người ở căn 2102 là một kẻ biến thái.
Thương Quân Tiêu từ nhỏ đến lớn chưa từng chịu oan ức này, tự nhiên không thể nhịn, xem đi xem lại video giám sát nhiều lần, còn chủ động báo cảnh sát.
Tra đi tra lại, đồ lót đó đúng là cùng kiểu.
Đồ lót của vợ hàng xóm, cuối cùng ở trên ghế sofa
Hàng xóm chỉ có thể trước mặt cảnh sát, xin lỗi Thương Quân Tiêu.
Nhưng chuyện này đến đây vẫn chưa kết thúc.
Thương Quân Tiêu trong lúc xem lại video giám sát phát hiện, trạng thái của mình ngày hôm đó đúng là không ổn.
Video là vào một đêm khuya.
Lúc đó, cậu hẳn là đang ngủ, rèm cửa đều đã kéo lại, chỉ lờ mờ phản chiếu một bóng người.
Mà cậu hoàn toàn không có ký ức về đoạn này.
Trong ký ức của cậu, ngày hôm đó cậu đang ngủ, hoàn toàn không ra ban công, càng không đi đi lại lại trên ban công như vậy.
Điều này quá kỳ lạ.
Thương Quân Tiêu lúc đầu cũng không để tâm, chỉ nghĩ là mình quá bận, quên mất một số chuyện.
Nhưng, từ ngày đó trở đi, cậu thường xuyên phát hiện, đồ đạc trong nhà không đúng.
"Đồ đạc không đúng?" Ôn Tử Thư lập tức hỏi: "Không đúng thế nào?"
Thương Quân Tiêu không biết tại sao Ôn Tử Thư lại hứng thú như vậy, nhưng cậu khó khăn lắm mới tìm được một người để trút bầu tâm sự, không nghĩ ngợi gì, liền tiếp tục nói: "Chính là... nói thế nào nhỉ, ví dụ như tối hôm trước, sau khi về nhà, xem TV một lúc, em rõ ràng nhớ, trước khi ngủ em đã đặt điều khiển trên ghế sofa, nhưng ngày hôm sau, điều khiển lại xuất hiện trong ngăn kéo bàn trà, đặt rất ngay ngắn."
Cậu ban đầu còn tưởng là mình đặt rồi quên.
Nhưng chuyện kỳ quái này vẫn tiếp diễn.
Ngày hôm sau về nhà, cậu đi tắm, quần áo thay ra đặt trong phòng tắm, hoàn toàn không động đến, liền đi ngủ.
Nhưng sáng hôm sau, dậy xem, trên ban công lại phơi quần áo của cậu, đều đã khô rồi.
"... Có thể là cậu tự giặt không?" Ôn Tử Thư trong lòng có chút sợ hãi, lờ mờ cảm thấy, chuyện của Thương Quân Tiêu có lẽ không đơn giản như vậy, nhưng cậu không dám chắc.
Thương Quân Tiêu mặt mày ủ rũ: "Em cũng muốn nghĩ là do em tự giặt hôm trước, nhưng... điều đó không thể, em vốn dĩ không biết giặt quần áo... Trước đây ở nhà, em chưa từng làm chuyện này, ở nhà đều là dì giúp việc làm, sau này em tự mình dọn ra ngoài, cũng là mỗi ngày mời dì giúp việc đến dọn dẹp, giúp giặt quần áo, máy giặt trong nhà, chỉ khi dì giúp việc đến, mới động đến, sao em có thể đột nhiên nổi hứng tự mình nửa đêm đi giặt quần áo?"
Ôn Tử Thư nhìn Thương Quân Tiêu: "..."
Cũng phải.
Thương Quân Tiêu cũng được mẹ Thương, nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa mà lớn lên.
Một công tử bột, làm sao biết những thứ này?
Ôn Tử Thư càng nghĩ càng thấy kỳ lạ, ho một tiếng, khoác vai Thương Quân Tiêu, nhỏ giọng nói: "Lão Thương à, cậu có cảm thấy, chuyện của cậu quá kỳ quái không, có khả năng, nó căn bản không phải do mộng du gây ra, mà là sự kiện linh dị?"
Bản trạm không có quảng cáo popup
Đề xuất Hiện Đại: Sau 999 Lần Thế Mạng Cho Muội Muội Miệng Quạ, Các Huynh Trưởng Đều Hóa Điên
[Pháo Hôi]
Oke
[Pháo Hôi]
hayy