Tương Ly không đi tiễn Phó Thời Diên, trực tiếp trở về thiên điện.
Hạ Tân nghĩ Phó Thời Diên dù sao cũng đã tiêu hơn hai triệu ở chỗ họ, bèn vẫn đi ra ngoài, tiễn Phó Thời Diên một chút.
Chỉ nói, Tương Ly mệt rồi, nên không qua đây.
Phó Thời Diên khẽ gật đầu, thần sắc nhàn nhạt: "Mời Quán chủ nghỉ ngơi cho khỏe, đều là bạn bè, không cần khách sáo như vậy, chúng tôi về trước đây."
Hạ Tân mỉm cười làm tư thế mời: "Các anh đi thong thả."
Phó Thời Diên xoay người lên xe.
Hai chiếc xe rất nhanh nối đuôi nhau, rời khỏi trước cổng lớn Kiêu Dương Quán.
Hạ Tân thở phào một hơi, xoay người trở lại Kiêu Dương Quán, tìm đến thiên điện, cậu vừa đi tới cửa thiên điện, liền thấy Tương Ly một mình, ngồi ở vị trí gần cửa sổ ngẩn người.
Là thật sự ngẩn người.
Lần đầu tiên cậu thấy Lão tổ tông hai mắt thất thần, lộ ra vẻ mặt mờ mịt, dường như muốn nhớ lại cái gì, lại làm thế nào cũng không nhớ ra được, trong thần sắc ảm đạm, xen lẫn một chút... tủi thân?
Cậu thế mà lại nhìn thấy loại thần tình này trên mặt Lão tổ tông?
"Lão, Lão tổ tông?"
Hạ Tân đứng ở cửa không biết có nên vào hay không, thăm dò gọi một tiếng.
"Sao vậy?" Tương Ly quay đầu lại, thần sắc nhàn nhạt, khôi phục như thường, giống như cảnh tượng vừa rồi, là ảo giác của Hạ Tân vậy.
"Không, không có gì, con chỉ muốn nói, Phó, Phó tổng bọn họ đã đi rồi, con vừa tiễn họ..." Hạ Tân thấp thỏm đi vào, không biết có phải mình hoa mắt hay không, chỉ đành giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, chuyển chủ đề nói: "Lão tổ tông, người đói chưa, cần con đi nấu cơm không?"
Tương Ly ồ một tiếng, khẽ xua tay: "Không cần, lát nữa có khách quý, con đi chuẩn bị chút trà bánh, ta đi dâng cho Tổ sư gia một nén hương."
Dứt lời, Tương Ly đứng dậy đi về phía chính điện.
Nhìn dáng vẻ của cô, Hạ Tân nghiêm trọng nghi ngờ vừa rồi chính là mình hoa mắt.
Nghĩ cũng phải, đó chính là Lão tổ tông mà.
Lão tổ tông sao có thể lộ ra loại thần tình đó chứ?
Hạ Tân vỗ vỗ đầu mình, đi ra ngoài chuẩn bị trà bánh.
Gần như vừa đặt trà bánh vào thiên điện, Hạ Tân liền nghe thấy một tràng tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên.
Khách quý đến nhanh vậy sao?
"Tới đây!"
Hạ Tân vừa hô, vừa chạy ra ngoài.
Mở cửa ra nhìn, người đến không phải người ngoài, chính là Vương Tân Quân và một thanh niên cậu không quen biết.
Hạ Tân vội nói: "Vương thúc, chú về rồi à?"
"Sáng nay vừa mới tới." Mắt Vương Tân Quân đỏ hoe, dưới mắt thâm quầng, nhìn ra được, e là cả ngày một đêm nay đều không nghỉ ngơi.
Hạ Tân đau lòng nói: "Vương thúc, mau vào ngồi đi, vừa khéo, cháu vừa chuẩn bị trà nước."
Vương Tân Quân đáp một tiếng, dẫn thanh niên đi vào.
Tương Ly vừa vặn từ chính điện đi ra.
"Quán chủ!" Vừa nhìn thấy Tương Ly, Vương Tân Quân lập tức kích động, vội vàng chạy đến trước mặt Tương Ly, liền nghẹn ngào.
Tương Ly sợ nhất người ta khóc, vội vàng nói: "Được rồi được rồi, bây giờ không phải không sao rồi à, đừng khóc chứ."
Vương Tân Quân giơ tay lên, dùng tay áo lau nước mắt: "Quán chủ, nếu không phải nhờ ngài, tôi bây giờ không khóc sao được? Đa tạ Quán chủ, Tử Hân nhà tôi mới có thể bình an vô sự."
"Đó đều là tạo hóa của cô ấy, không liên quan đến ta." Tương Ly nói: "Thật sự muốn cảm ơn thì cảm ơn ông đi, ông có duyên với ta, lại kịp thời chạy tới, mới cứu được con gái ông, cảm ơn chính ông là được."
Vương Tân Quân đâu nghe lọt những lời này, trong đầu ông toàn là sự cảm kích đối với Tương Ly.
Thật sự hận không thể dập đầu sát đất, dập cho Tương Ly mấy cái đầu thật kêu.
Tương Ly thấy ông lải nhải cảm ơn không ngừng, liếc nhìn thanh niên bên cạnh ông, mạnh mẽ chuyển chủ đề: "Vương lão bản, hôm nay các người tới đây, không hoàn toàn là để cảm ơn đâu nhỉ."
Đề xuất Xuyên Không: Cánh Cửa Gỗ Nhà Tôi Thông Đến Thập Niên 70
[Pháo Hôi]
Oke
[Pháo Hôi]
hayy