Tương Ly tỉnh lại lần nữa khi xe buýt đã dừng lại.
Tuân Thiên Hải đứng ở phía trước, đang tổ chức cho mọi người xuống xe, giọng nói của anh khiến Tương Ly tỉnh giấc.
Cô vừa tỉnh lại liền thấy mình đang rúc vào lòng Phó Thời Diên.
Cả xe người đều đang ở đó...
Tương Ly lập tức có một loại suy nghĩ rằng cô hay là quay về bế quan tiếp đi cho rồi.
Vẻ mặt Phó Thời Diên ngược lại rất thong dong, thấy cô bộ dạng cứng đờ, trái lại cười nói: "Vẫn chưa ngủ tỉnh sao?"
Tương Ly cười một cách tê tái: "Tỉnh rồi."
Đâu chỉ là tỉnh.
Cô cảm thấy ba ngày tới mình không cần nghỉ ngơi nữa rồi.
Hít sâu một hơi, Tương Ly nhanh chóng đứng dậy nói: "Đi thôi, xuống xe."
Nói xong, cô cũng không thèm quay đầu lại mà đi trước, giống như người bên cạnh không phải là Phó Thời Diên mà là thú dữ vậy.
Nhìn thấy cảnh này, Phó Thời Diên mỉm cười nhạt, cũng không nói gì, liền đứng dậy đi theo sau Tương Ly rời đi, hệt như mộ...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 40.000 linh thạch
Đề xuất Ngược Tâm: Thử Thách Của Người Tình Giả Nghèo
[Pháo Hôi]
Oke
[Pháo Hôi]
hayy