Cũng trong đêm đó.
Phó Thời Diên vẫn chưa nghỉ ngơi, anh đang mày mò máy tính, không biết đang xử lý thứ gì.
Đã là nửa đêm, Đoạn Kiếm Xuyên mới mang theo một thân mùi rượu trở về nhà họ Phó.
Thấy thư phòng vẫn còn sáng đèn, Đoạn Kiếm Xuyên liền đẩy cánh cửa khép hờ đi vào.
"Tam ca vẫn chưa nghỉ ngơi sao?" Đoạn Kiếm Xuyên thấy Phó Thời Diên vẫn ngồi trước bàn làm việc, kinh ngạc mở lời.
Phó Thời Diên đầu cũng không ngẩng liền nói: "Uống nhiều rượu thế sao?"
Đoạn Kiếm Xuyên kéo cổ áo ngửi ngửi mùi trên người mình.
Mùi rượu nồng nặc trộn lẫn với một mùi nước hoa nồng đậm tạo thành một mùi khó diễn tả bằng lời.
Chính anh ta cũng có chút ghét bỏ, không khỏi lùi lại một bước, cười khổ nói: "Tiệc rượu của Ôn Tử Thư náo nhiệt quá chút, tôi trái lại không uống bao nhiêu rượu, nhưng cậu ta uống quá nhiều, mùi rượu ám hết lên người tôi."
Phó Thời Diên nghe vậy liếc nhìn anh ta một cái, "Tử Thư về rồi chứ?"
Đoạn Kiếm Xuyên ừ một tiếng, "Tôi vừa đưa cậu ta về xong."
Phó Thời Diên chuyển chủ đề nói: "Bên Huyền môn dạo gần đây có động tĩnh gì không?"
Đoạn Kiếm Xuyên nghe vậy nghiêm mặt nói: "Nghe người dưới tay nói hội trưởng của Hiệp hội Huyền môn mấy ngày nay đã tới thành phố F, dường như còn từng tới Kiêu Dương Quán, nhưng không biết đã bàn bạc gì với Quan chủ, lúc bọn họ đi ra thần sắc Ngụy Lượng rất kém, dường như là không vui mà tan."
Động tác gõ bàn phím của Phó Thời Diên khựng lại, ngẩng đầu lên, "Bọn họ rời đi rồi sao?"
Đoạn Kiếm Xuyên hơi lắc đầu, "Dường như vẫn chưa, người của chúng ta giám sát động hướng của bọn họ phản hồi nói Khúc Lâm đại sư và Ngụy Lượng cùng những người khác đã dọn vào khách sạn Minh Châu ở thành phố F."
Phó Thời Diên nheo mắt lại.
Thấy anh không nói lời nào, Đoạn Kiếm Xuyên lại nói: "Đúng rồi, Khanh Việt buổi tối có gửi cho tôi một tin nhắn, cậu ta nói Hiệp hội Huyền môn dạo gần đây đã mở lại một nhiệm vụ."
Phó Thời Diên: "Nhiệm vụ gì?"
Đoạn Kiếm Xuyên: "Không biết, Khanh Việt nói cậu ta không có quyền hạn xem xét, nhưng đã là nhiệm vụ bị phong tỏa từ trước thì chứng tỏ chuyện này không dễ giải quyết như vậy, hiện giờ mở lại không biết Hiệp hội Huyền môn định làm gì."
Phó Thời Diên ánh mắt trầm xuống, hai cánh tay đặt trên mặt bàn, không vội vàng mở miệng.
Đoạn Kiếm Xuyên đợi một lát thấy anh không nói gì liền tiếp tục: "Tam ca còn muốn giám sát bên Hiệp hội Huyền môn nữa không?"
Phó Thời Diên khẽ gật đầu, "Trọng điểm nhìn chằm chằm Khúc Lâm."
Đoạn Kiếm Xuyên đáp ứng, "Rõ, tôi sẽ sắp xếp xuống dưới."
Phó Thời Diên gật đầu, "Ừm, không có việc gì thì cậu đi nghỉ ngơi đi."
Đoạn Kiếm Xuyên thấy Phó Thời Diên dường như vẫn chưa định đi nghỉ ngơi, nghi hoặc nói: "Tam ca không đi nghỉ ngơi sao?"
Phó Thời Diên sắc mặt thản nhiên nói: "Vẫn còn chút việc."
Đoạn Kiếm Xuyên trong lòng hồ nghi, nhưng trực giác mách bảo anh ta đừng hỏi nhiều, anh ta liền gật đầu, lui ra khỏi thư phòng.
Đi tới cửa thư phòng, đóng cửa phòng lại lần nữa, Đoạn Kiếm Xuyên nhìn Phó Thời Diên một cái, trong lòng khá là nghi hoặc.
Dạo gần đây tam ca đối với Hiệp hội Huyền môn có độ quan tâm quá cao rồi.
Phó Thời Diên trước đây ở nước ngoài không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng với Hiệp hội Huyền môn vẫn luôn có qua lại, nhưng qua lại không sâu.
Phó Thời Diên đối với Hiệp hội Huyền môn không có cảm giác tò mò gì, càng chưa từng quan tâm đến chuyện của Hiệp hội Huyền môn.
Nhưng dạo gần đây lại hoàn toàn khác rồi.
Đoạn Kiếm Xuyên trong lòng có chút nghi ngờ, nhưng cũng không nói gì.
Cửa thư phòng đóng lại lần nữa, Phó Thời Diên ngả người ra sau, tựa vào lưng ghế ngồi ở đó, trong đôi mắt dường như hiện lên rất nhiều cảm xúc, không biết đã ngồi tĩnh lặng bao lâu.
...
Sáng sớm ngày hôm sau.
Sáng sớm tinh mơ, Hạ Tân liền đi nộp thuế, đem sáu triệu tệ trả lại cho Tào lão bản.
Tào lão bản nhìn thấy số tiền sáu triệu tệ được trả lại, ngẩng đầu nhìn Hạ Tân, có chút ngỡ ngàng, "Nhanh như vậy mà sáu triệu đã trả lại rồi sao?"
Hạ Tân cười hì hì gật đầu: "Quan chủ nhà chúng tôi rất biết kiếm tiền, vừa gom đủ là chúng tôi đem tiền trả lại ngay."
Đề xuất Cổ Đại: Thử Hôn Thất Bại Lại Vướng Phải Thế Tử Cuồng Si
[Luyện Khí]
Oke
[Pháo Hôi]
hayy