Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 67: Nhận nhầm 2

Nơi đăng ký nhà ở.

Khi Hoa Vô Yên ôm mèo cùng Kiều Tĩnh đến cửa văn phòng của Lâm Y, cô nghe thấy bên trong có tiếng đối thoại rất lớn.

Kiều Tĩnh nghe thấy giọng nói đó, cả người run bắn lên.

Hoa Vô Yên vỗ vai cô, "Sao vậy?"

"Là Hồ Tuấn An, hắn ở bên trong."

Lâm Y gọi cả hai người họ và Hồ Tuấn An đến đây là có ý gì?

"Tĩnh Tĩnh, em sợ hắn à?"

"Em không sợ, em hận!" Cô siết chặt con dao găm giấu trong túi, "Em hận không thể lột da xẻ thịt hắn ngay lập tức."

"Ra tay giết phéng hắn đi thì hời cho hắn quá. Có muốn khiến hắn chết thảm khốc, chết không nhắm mắt không?"

"Đương nhiên muốn! Chị Vô Yên chị có cách sao?"

"Con người hễ có lòng tham và ác ý thì càng dễ trúng kế. Đừng nghĩ kẻ thù quá mạnh, cũng đừng quá coi thường bản thân mình."

Kiều Tĩnh hít một hơi thật sâu.

Mối thù của anh trai, mối thù hắn bán cô vào tòa nhà ghép, cô đều phải bắt hắn trả lại từng món một!

Họ vừa bước vào cửa, Lâm Y đã giới thiệu với Hồ Tuấn An đang ngồi trên ghế bên trong.

Cô ấy chỉ vào Hoa Vô Yên và Kiều Tĩnh, vô cùng nhiệt tình nói.

"Anh Hồ, đây chính là cư dân căn hộ 501, cũng là người muốn quyền sử dụng căn phòng cuối cùng ở tòa 29."

"Hôm nay gọi mọi người cùng đến thực chất là để thương lượng một chút về chuyện tài nguyên trong kho ngầm."

Hồ Tuấn An đứng dậy chỉnh đ chỉnh lại quần áo.

Dữ liệu DNA virus mà nhà họ Hứa đang nghiên cứu hiện đang dẫn đầu thế giới, chỉ cần có được sự công nhận của nhà họ Hứa, sau này hắn có thể một bước lên mây.

Hắn đã sớm nghe ngóng được người ở căn 501 chính là đại tiểu thư nhà họ Hứa. Chỉ cần dọn vào tòa 29 là có thể "gần quan ban lộc" rồi.

Hắn phải ngay lập tức...

Hắn ngẩng đầu nhìn hai người từ cửa bước vào, nụ cười trên mặt biến mất khi nhìn thấy dáng người béo ú của Kiều Tĩnh.

"Kiều Tĩnh? Sao lại là cô!"

Hồ Tuấn An chỉ vào Kiều Tĩnh quay sang nhìn Lâm Y, "Cô ta chính là cư dân ở căn 501?"

Hỏng rồi, chuyện hắn đánh ngất Kiều Tĩnh rồi bán vào tòa nhà ghép là phạm pháp. Nếu để người của căn cứ biết được, e là đừng nói đến chuyện ở Kính Thủy Uyển, rất có thể sẽ bị đuổi khỏi căn cứ.

Sự hoảng loạn thoáng qua của hắn không lọt qua được mắt Lâm Y và Hoa Vô Yên. Hoa Vô Yên càng liếc nhìn Lâm Y, vẻ thản nhiên và đầy tự tin đó, e rằng cô ấy đã điều tra rõ ràng bối cảnh của tên Hồ Tuấn An này rồi.

Cô chuyển tầm mắt sang Hồ Tuấn An.

Lâm Y lúc này đang chỉ vào cô, nhưng Hồ Tuấn An theo hướng ngón tay của Lâm Y, nhìn lại chính là Kiều Tĩnh.

Chuyện này hình như lại trở nên thú vị hơn rồi đây.

"Đúng vậy, cô ấy chính là cư dân căn 501. Anh chắc cũng nghe nói rồi chứ, cô ấy chính là đại tiểu thư nhà họ Hứa bị tráo đổi từ nhỏ, mới được nhận lại cách đây không lâu."

Tay Hồ Tuấn An hơi run rẩy, "Cô... cô chắc chắn, cô ta... cô ta là đại tiểu thư nhà họ Hứa?"

"Đúng vậy mà. Trước đó còn bị người ta lừa đến tòa nhà ghép khu F, suýt chút nữa thì xảy ra chuyện. Nhưng may mà bây giờ đã được cứu rồi. Tuy hiện tại kết quả giám định quan hệ cha con chưa có, nhưng người nhà họ Hứa đã thừa nhận rồi, giám định chẳng qua chỉ là thủ tục thôi."

Hồ Tuấn An mặt xám như tro, khớp rồi, thông tin đều khớp hết rồi. Bị lừa vào tòa nhà ghép, lại ở căn 501, con nhỏ Kiều Tĩnh này thật sự là đại tiểu thư bị tráo đổi của nhà họ Hứa!

Nếu để nhà họ Hứa biết mình vì vài viên tinh hạch mà bán con gái ruột của họ vào nơi đó, chắc chắn họ sẽ không tha cho hắn!

Khóe miệng hắn giật giật nhìn Kiều Tĩnh, "Tĩnh Tĩnh, em... em còn sống, thật là tốt quá!"

Kiều Tĩnh nghiến răng dồn hết sức tát một phát, không ngờ Hồ Tuấn An trực tiếp bị tát văng xuống đất, "rắc" một tiếng, cổ bị vẹo sang một bên không quay lại được.

Hắn không màng đến đau đớn và tư thế quái dị, xoay người lại, nghiêng người, mặt hướng về phía Kiều Tĩnh.

"Tĩnh Tĩnh, em đánh anh đi, chỉ cần em vui, em cứ đánh anh một trận đi!"

Lâm Y đi đến bên cạnh Hồ Tuấn An, nghiêm nghị nói: "Cô Kiều, cô Vô Yên, ở căn cứ không được phép tư đấu."

Lồng ngực Kiều Tĩnh phập phồng, nhìn thấy Hoa Vô Yên nháy mắt với mình, cô mới gật đầu lùi lại ngồi xuống ghế.

Lâm Y lạnh lùng nhìn Hồ Tuấn An, "Cổ anh hình như bị vẹo rồi, tôi giúp anh nắn lại, anh ráng nhịn một chút."

Cổ Hồ Tuấn An vẹo sang bên trái, cái tát của Lâm Y giáng xuống bên trái.

"Rắc" một tiếng động do các khớp xương cọ xát, Hồ Tuấn An suýt nữa thì không thở nổi, căng thẳng sờ sờ cổ và mặt mình.

Đầu hắn đã thẳng lại rồi, nhưng má bên trái thì đau rát. Nếu không phải Lâm Y giúp hắn nắn lại cổ, hắn thật sự đã tưởng Lâm Y có thù hằn gì với mình mà cố tình ra tay nặng như vậy.

"Cảm ơn cô Lâm."

"Trước mạt thế tôi là cảnh sát hình sự, anh có thể gọi tôi là cảnh sát Lâm."

Cảnh sát hình sự?

Trong lòng Hồ Tuấn An run lên một cái, vội ho khan vài tiếng, "Vâng, cảnh sát Lâm."

Lâm Y nghiêm mặt ngồi lại vào bàn làm việc, "Hôm nay gọi mọi người đến đây là vì chuyện tài nguyên trong kho ngầm."

Thần sắc Hồ Tuấn An càng thêm kinh hãi. Phen này xong đời rồi, tài nguyên trong kho ngầm đó xét về mặt ý nghĩa nghiêm ngặt thì thuộc về Kiều Tĩnh.

"Cả hai bên các người đều nói có thể dùng tài nguyên trong kho ngầm để đổi lấy quyền sử dụng căn hộ tòa 29 Kính Thủy Uyển với căn cứ."

Tim Hồ Tuấn An lúc này thắt lại, không được, tuyệt đối không được để Lâm Y nói hết câu.

Bố mẹ Kiều Tĩnh đã bỏ mạng ở đó rồi. Nếu để Kiều Tĩnh biết mình lấy đồ của cô ấy đi giao dịch quyền sử dụng nhà ở với căn cứ, e là mình thật sự tiêu đời.

"Cảnh sát Lâm, chẳng phải chúng ta đã bàn xong rồi sao, do tôi dẫn đường cùng các chiến sĩ căn cứ đi lấy tài nguyên kho sao?"

Lâm Y bị ngắt lời, vô cùng khó chịu nói: "Ban đầu là như vậy, nhưng căn cứ vừa trải qua đợt tang thi vây thành, các chiến sĩ đều đang nghỉ ngơi. Anh muốn lúc này bắt các chiến sĩ liều mạng đi lấy vật tư cùng anh sao?

Mạng của các chiến sĩ trong mắt anh rẻ rúng thế sao?"

Hồ Tuấn An vội vàng xua tay, "Không không không, cảnh sát Lâm, tôi không có ý đó."

"Thế anh có ý gì? Trước đó bảo anh nói rõ vị trí cụ thể của kho ngầm thì anh không chịu, đây chính là không tin tưởng căn cứ. Không tin tưởng các chiến sĩ căn cứ, nhưng lại muốn nhận được sự thuận tiện từ căn cứ, Hồ Tuấn An, anh rốt cuộc là vì căn cứ hay là vì tư lợi?"

"Không phải đâu cảnh sát Lâm cô nghe tôi giải thích."

"Không cần giải thích."

Lâm Y nháy mắt với Hoa Vô Yên, rồi chuyển hướng câu chuyện.

"Hồ Tuấn An, anh và cô Vô Yên đều có tài nguyên kho ngầm, nhưng căn cứ hiện tại thật sự không điều động được nhân lực tham gia vận chuyển, nên quyết định, ai đưa được tài nguyên trong kho ngầm về căn cứ trước, căn hộ tòa 29 Kính Thủy Uyển đó sẽ thuộc về người đó. Đồng thời căn cứ cam kết, có thể miễn phí một năm tiền phòng cho người có được quyền sử dụng căn hộ đó."

Hồ Tuấn An nghe xong lời này thì cả người xìu xuống.

Phen này hay rồi, Kiều Tĩnh chắc chắn biết tài nguyên kho ngầm mà hắn mang ra giao dịch với căn cứ chính là cái kho ngầm mà bố mẹ cô ấy chuẩn bị.

Xong rồi, phen này không những mình không nhận được chút lợi lộc nào, mà e là còn bị trả thù nữa.

Sớm biết Kiều Tĩnh là người nhà họ Hứa, lúc đó hắn đã không vì mấy viên tinh hạch mà bán người đi.

Phải làm sao đây! Hắn phải làm sao đây! Hắn không muốn bị đuổi khỏi căn cứ đâu!

Hoa Vô Yên thản nhiên nhìn Hồ Tuấn An, đột nhiên lên tiếng.

"Anh Hồ này, không biết vị trí kho ngầm mà anh cung cấp cho căn cứ nằm ở đâu?"

Hồ Tuấn An thấy Kiều Tĩnh không nói lời nào, mà Lâm Y lại cứ chằm chằm nhìn mình, giọng run rẩy có chút liều mạng nói.

"Ở... ở ngoại ô phía bắc thành phố."

Kiều Tĩnh cười lạnh nhìn Hồ Tuấn An, "Thế thì trùng hợp quá nhỉ, vị trí kho ngầm mà tôi biết cũng nằm ở ngoại ô phía bắc thành phố."

Hoa Vô Yên giả vờ kinh ngạc bịt miệng, "Trùng hợp thế sao? Kho ngầm mà hai người biết, chẳng lẽ là cùng một cái chứ?"

Đề xuất Xuyên Không: Xuyên Về Cổ Đại Bán Cơm Hộp
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện