Trong ánh đèn yếu ớt, Hứa Thanh Điềm mới nhìn rõ khuôn mặt của Giản Tinh Thần, tuy người hắn vẫn mang theo vài phần hơi thở của bùn đất, nhưng giữa lông mày lại mang theo một luồng khí thế thanh lãnh sắc sảo, ánh mắt kiên định, không giống như đang nói dối. Sự giam lỏng bấy lâu nay khiến cô ta sớm đã khao khát tự do, lúc này nghe thấy hai chữ "cứu cô", đáy mắt lập tức rực lên một tia sáng, cô ta run rẩy đứng dậy, lảo đảo đi tới trước mặt Giản Tinh Thần, hốc mắt đỏ hoe, giọng nói mang theo tiếng nghẹn ngào: "Thật... thật sự có thể cứu em ra ngoài sao? Em không muốn ở lại đây nữa, em sợ lắm..."
Cô ta rất muốn ôm lấy Giản Tinh Thần mà khóc một trận thật to. Nhưng việc bị nhốt lâu ngày trong bóng tối khiến cô ta luôn ở trong trạng thái sợ hãi, mỗi ngày nghĩ nhiều nhất chính là làm sao để tự bảo vệ mình. Kể từ khi hệ thống của mình biến mất lần nữa, cô ta luôn cảm thấy tất cả mọi người trong tị nạn sở đều muốn hại mình.
Cô ta sở dĩ nhận ra Giản Tinh Thần...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 5.900 linh thạch
Đề xuất Huyền Huyễn: Độc Bộ Thiên Hạ: Đặc Công Thần Y Tiểu Thú Phi