Chương 144: Đàn Ông Nói Nói Dối Không Chớp Mắt

Lục Thừa không kìm được đưa tay, xoa nhẹ lên mái tóc vợ mình, "Cái đầu nhỏ này của em, suốt ngày nghĩ gì vậy trời?""Nghĩ anh chứ gì."Khóe môi Lục Thừa cong lên đến nỗi không thể giấu được nụ cười, nhưng anh chỉ cưng chiều véo má cô, "Ăn cơm đi em, ăn xong anh phải về doanh trại. Dạo này, buổi trưa lính tráng đều phải học một tiếng, anh không tiện vắng mặt mãi."Giọng điệu giải...
BÌNH LUẬN