Hai người trước sau bò ra khỏi lỗ hổng, Cố Trường Tiêu đưa tay vơ lấy ít rơm rạ che chắn lại. Dẫu chỉ lừa được đám sơn tặc trong chốc lát, nhưng khi chúng còn đang lục tung buồng củi, hành động này cũng giúp cả hai tranh thủ thêm thời gian chạy trốn.
Trời vẫn đổ mưa, khắp nơi thấp thoáng ánh đuốc của đám sơn tặc, nhưng Cố Trường Tiêu dường như rất thông thuộc đường lối thoát thân.
Hắn xách sợi xích sắt, buông một câu: "Theo sát ta", rồi sải bước về một hướng.
Cẩm Tuế vội vàng nói: "Phải mang theo cả ông nội và đệ đệ tôi nữa, nếu không chúng ta trốn đi rồi, bọn sơn tặc chắc chắn sẽ giết họ mất."
Cố Trường Tiêu coi như không nghe thấy, tiếp tục khom lưng tiến bước. Cẩm Tuế sốt ruột cực điểm, túm chặt lấy sợi xích: &qu...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 7 giờ 36 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Đề xuất Hiện Đại: Ác Giống Cái Kiều Mềm, Hãm Sâu Năm Thú Phu Vào Tu La Tràng