Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 4534: Thời gian

Ba người Cầm Song khẽ gật đầu, Tộc trưởng Thạch Tộc lập tức nhấc chân, dứt khoát bước vào hình lục giác kỳ lạ kia.

Đồng tử của ba người Cầm Song đột ngột co rụt lại. Bọn họ nhìn thấy mũi chân của Tộc trưởng Thạch Tộc vừa mới chạm vào hình lục giác liền khựng lại.

Không đúng! Không phải là dừng lại hoàn toàn, mà là tốc độ trở nên cực kỳ chậm chạp, từng chút từng chút một tiến về phía trước.

“Thạch Tộc trưởng! Thạch Tộc trưởng!”

Vạn Huyễn và Băng Liên thấy cảnh tượng quái dị này không nhịn được mà lên tiếng gọi, nhưng Tộc trưởng Thạch Tộc dường như hoàn toàn không nghe thấy gì. Cầm Song tiến lại gần bên cạnh hình lục giác, nhìn về phía ông ta, chỉ thấy trên mặt Tộc trưởng Thạch Tộc hiện lên vẻ hoảng sợ tột độ, giống như đang rơi vào một cảnh tượng vô cùng khủng khiếp, căn bản không màng đến sự tồn tại của ba người bọn họ.

Ánh mắt Cầm Song lại chuyển sang phía bên kia của hình lục giác, thấy mũi chân của ông ta đã xuyên qua lớp màng mỏng ấy, đang từ từ nhô ra với tốc độ chậm đến đáng sợ.

“Chuyện này là sao?” Lúc này Băng Liên và Vạn Huyễn cũng đã đứng sát bên cạnh hình lục giác.

Cầm Song chau mày, quay lại đứng cạnh Tộc trưởng Thạch Tộc, trầm giọng nói: “Để ta thử một chút!”

Dứt lời, nàng cũng nhấc chân, bước về phía hình lục giác mỏng manh như tờ giấy kia.

“Ầm... Ầm... Ầm...”

Ngay khi mũi chân vừa chạm vào hình lục giác, Cầm Song cảm thấy bản thân như rơi vào giữa một đội quân hùng hậu. Nàng đưa mắt nhìn quanh, vẫn là đường hầm khổng lồ ấy, nhưng trên mặt đất không còn hài cốt hay sự chết chóc tĩnh lặng, mà vang dội tiếng bước chân như sấm rền, xen lẫn những tiếng thét dài vang vọng. Xung quanh nàng là vô số tu sĩ thuộc các bộ tộc Yêu tộc đang hành quân.

Nhìn về phía trước hay phía sau đều không thấy điểm dừng, mênh mông vô tận. Cầm Song nhận ra mình đang đứng giữa đội ngũ của Lang Tộc. Bọn họ đều đã hiện nguyên hình, mỗi một con sói đều cao lớn vạm vỡ, toàn thân tỏa ra khí tức cường đại.

Tuy nhiên, nàng có thể cảm nhận được tâm trạng của bọn họ dường như đang vô cùng nóng nảy. Thỉnh thoảng lại có những tiếng sói hú vang lên, trong tiếng hú chứa đựng sự nôn nóng và bất an đan xen.

Cầm Song lặng lẽ quan sát, bước chân vô thức đi theo đội ngũ tiến lên. Nhìn về phương xa, nàng thấy đủ loại Yêu tộc, trên người ai nấy đều tràn ngập cảm xúc tiêu cực, thỉnh thoảng lại gầm rú để phát tiết. Dần dần, ngay cả tâm trí của Cầm Song cũng bắt đầu trở nên xao động, bồn chồn không yên.

“Kíu...”

Đột nhiên, giữa đường hầm vang lên một tiếng phượng hót trong trẻo. Tiếng hót mang theo một giai điệu thanh tịnh, khiến tâm trạng đang dần mất kiểm soát của Cầm Song được xoa dịu, từ từ bình tĩnh lại. Nàng nhìn quanh, thấy bầy sói xung quanh cũng đã trở nên yên tĩnh hơn.

“Bịch!”

Một tu sĩ Lang Tộc bên cạnh đột nhiên ngã gục xuống đất. Những con sói xung quanh thoáng hiện vẻ bi thương trong mắt, nhưng bước chân vẫn không hề dừng lại.

Thời gian trôi qua, Cầm Song cảm giác mình đã đi trong đội ngũ này bốn năm ngày. Mỗi ngày đều có tu sĩ ngã xuống, hơi thở lịm dần. Nàng cũng cảm nhận được một sức mạnh thần bí đang ăn mòn cơ thể, thần hồn và tất cả mọi thứ của mình, khiến nàng mệt mỏi rã rời, sự nóng nảy lại bắt đầu trỗi dậy.

Tiếng bước chân như sấm rền trong đường hầm khiến Cầm Song càng thêm bức bối. Nàng biết mình đã rơi vào ký ức từ ức vạn năm trước do hình lục giác kia tạo ra. Nếu cứ tiếp tục thế này, nàng sẽ phát điên mất. Cảm xúc của hàng triệu Yêu tộc ở đây đã cận kề bờ vực sụp đổ, sự cộng hưởng này đang tác động ngược lại từng cá nhân.

“Ta không thể ở lại đây! Ta phải thoát ra!”

Cầm Song đột nhiên vung quyền, đánh mạnh vào khoảng không trước mặt.

“Oanh!”

Không gian không hề có lấy một tia gợn sóng. Khoảnh khắc này, Cầm Song cảm thấy mình như biến thành người phàm, toàn bộ tu vi và sức mạnh đều biến mất.

“Ngươi làm cái gì đó?” Một con cự lang đi phía trước quay đầu lại, nhìn nàng bằng ánh mắt hung ác.

“Không... không có gì.” Cầm Song vội vàng thu nắm đấm lại.

“Không có gì? Vậy sao ngươi lại đánh vào mông ta?”

“Không phải ta, ta không có làm, ngươi nhìn lầm rồi.”

Cơn giận trong mắt con cự lang sắp bùng phát thì một tiếng phượng hót lại vang lên. Ngọn lửa giận dữ trong mắt nó dần tan biến, nó vẫy vẫy đuôi rồi quay đầu tiếp tục đi.

Sắc mặt Cầm Song trở nên u ám, nàng không thể rời khỏi đây. Hơn nữa, tiếng phượng hót vừa rồi tuy mang lại sự bình lặng nhưng lại ẩn chứa vẻ mệt mỏi rã rời. Có vẻ như ngay cả con Phượng Hoàng kia cũng đang bị sức mạnh thần bí trong đường hầm ăn mòn nghiêm trọng.

Ánh mắt nàng vô tình rơi xuống đôi tay, kinh hãi phát hiện tay mình giờ đã là một cái vuốt sói. Nhìn lại thân thể, nàng thấy mình đã biến thành một con sói thực thụ.

“Sao lại có thể như vậy?”

Cầm Song nhíu mày, chẳng lẽ đây là ảo giác? Nhưng ảo giác này quá chân thực, nàng thậm chí còn có thể trò chuyện với con cự lang phía trước.

“Này!” Cầm Song lên tiếng chào hỏi một con cự lang bên cạnh.

“Chuyện gì?” Tiếng phượng hót vừa dứt, con cự lang vẫn còn giữ được chút tỉnh táo, nhìn nàng với vẻ quan tâm.

“Chúng ta đã đi bao lâu rồi? Ta không nhớ nổi nữa.” Cầm Song khẽ hỏi.

“Bao lâu sao...” Con sói kia ngẫm nghĩ, mắt hiện lên vẻ bực bội: “Ta cũng không biết nữa.”

“Vậy chúng ta đang đi đâu?” Cầm Song lại hỏi.

“Đi đâu ư?” Nó vừa đi vừa nghiêng đầu suy nghĩ, vẻ nôn nóng càng đậm. Tim Cầm Song chùng xuống, đến cả mục đích mà nó cũng sắp quên, đủ thấy bọn họ đã đi trong đường hầm này bao lâu rồi.

Đột nhiên, vẻ nôn nóng trong mắt con sói biến mất, nó nhe răng cười nhạo: “Ngươi sao ngay cả chuyện này cũng quên vậy? Chúng ta đi tìm thế giới mới, một thế giới cấp cao hơn.”

“Làm sao chúng ta biết có thế giới cấp cao tồn tại?” Cầm Song tiếp tục hỏi.

“Ta làm sao mà biết được? Nhưng nghe các đại nhân vật nói, họ vô tình nhìn thấy những mảnh vỡ pháp tắc từ hư không rơi xuống khiến họ chấn kinh. Dù chỉ là thoáng qua nhưng đủ để làm lung lay tâm trí. Vì vậy, các vị đại năng đã liên thủ mở ra hư không bị lấp đầy, đưa chúng ta vào đây. Chúng ta chính là quân viễn chinh tiên phong.”

“Chuyện này rất nguy hiểm!”

“Dĩ nhiên là nguy hiểm, nhưng nếu thành công, chúng ta sẽ là những kẻ đầu tiên tiếp xúc với thế giới cấp cao, có lẽ sẽ đạt được sự nhảy vọt về bản chất.”

“Ong...”

Đầu óc Cầm Song trở nên choáng váng, cảnh tượng trước mắt đột ngột thay đổi. Nàng lại đứng trong đường hầm trống trải, xung quanh là Vạn Huyễn, Băng Liên và Tộc trưởng Thạch Tộc.

“Ta vừa rồi...”

“Ngươi và Thạch Tộc trưởng vừa mới xuyên qua màn sáng hình lục giác này, nhưng tốc độ cực kỳ chậm, mất khoảng chừng một khắc đồng hồ.”

Đề xuất Cổ Đại: Nhiếp Chính Vương và Đặc Công Vương Phi Khôi Hài của Người
Quay lại truyện Cực Phẩm Phi Tiên
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện