Cầm Song không ngừng thi triển hết thảy bản lĩnh của mình, nhưng chẳng có lấy một chiêu thức nào phát huy tác dụng. Nàng trơ mắt nhìn bản thân trôi dạt về phía thâm sâu của hố đen, liếc mắt nhìn Thiên Nguyên lão tổ cách đó không xa, tình cảnh cũng tương tự như mình, cả hai đều đang xoay vần theo quỹ đạo xoắn ốc lao vào nơi vô định.
Cầm Song có thể cảm nhận được hố đen này mang theo một sức mạnh hủy diệt cực lớn, càng vào sâu, sát lực lại càng trở nên khủng khiếp. Cũng may nàng sở hữu bản thể đạt tới đỉnh phong Thiên Tôn, lại thêm Thiên Hành Khải hộ thân nên mới chưa cảm thấy áp lực quá mức nặng nề. Thế nhưng, nàng có thể thấy rõ trên thân thể Thiên Nguyên lão tổ đã bắt đầu rỉ ra từng tia máu tươi.
“Hửm?”
Ánh mắt Cầm Song chợt ngưng lại, nàng nhận thấy trên thân thể Thiên Nguyên lão tổ không chỉ rỉ máu, mà còn có từng tia đan độc màu đen cùng tạp chất bị ép ra ngoài.
Trong lòng nàng chợt đại ngộ, loại sát lực này tuy tàn phá thân thể nhưng đồng thời cũng tạo ra hiệu quả tôi luyện. Kết quả cuối cùng phải xem sát lực của hố đen đạt đến mức độ nào, và cường độ thân thể của tu sĩ chống chịu được bao lâu. Nếu thân thể không địch lại sát lực, kẻ đó sẽ bị nghiền thành tro bụi. Ngược lại, nếu có thể ngăn cản được, đây chính là một nơi tôi thể tuyệt hảo.
“Keeng...”
Cầm Song lập tức thu hồi Thiên Hành Khải. Mất đi sự bảo hộ của chiến giáp, sát lực dày đặc lập tức bủa vây lấy nàng. Cơn đau nhức nhối xộc thẳng vào đại não, nhưng bản thể Thiên Tôn đỉnh phong vẫn chịu đựng được, từng tia đan độc và tạp chất bắt đầu bị rèn luyện, bài trừ ra khỏi cơ thể.
Trong lòng Cầm Song dâng lên niềm vui sướng. Nếu có thể hoàn toàn loại bỏ đan độc và tạp chất, nàng sẽ khôi phục được Bán Thánh chi thể. Một khi sở hữu Bán Thánh chi thể, nàng không chỉ an toàn hơn mà có lẽ còn đủ sức mạnh để tranh đoạt với quy luật của hố đen này.
“Xuy xuy xuy...”
Từng luồng đan độc đen kịt bị tống ra ngoài, tuy đau đớn nhưng nàng cảm nhận được sức mạnh của mình đang dần hồi phục. Điều này khiến Cầm Song vừa mừng rỡ, vừa có thêm tâm trí để nghiên cứu cái hố đen kỳ quái này.
“Lạ thật?”
Cầm Song đột nhiên giật mình, nàng phát hiện trong hố đen nảy sinh một loại sức mạnh lạ thường, nó tạo ra lực bài xích đối với nhục thân của nàng, ngăn cản nàng tiếp tục lún sâu vào bên trong.
Điều này khiến nàng không khỏi kinh hỉ, chỉ cần không tiếp tục lún sâu, nàng có thể chậm rãi tìm cách thoát ra ngoài. Nhưng tại sao lại xuất hiện lực bài xích này? Hố đen vẫn đang xoay tròn, vẫn đang tạo ra lực hút cơ mà?
Thế nhưng, không đợi Cầm Song kịp suy nghĩ thêm, một nỗi sợ hãi to lớn bao trùm lấy tâm trí nàng. Nàng cảm nhận được một luồng hấp lực khổng lồ không thể kháng cự, trực tiếp xuyên thẳng vào thức hải, lôi kéo lấy Nguyên Thần của nàng.
“Thương thương thương...”
Thiên Hành Khải trên Nguyên Thần bị luồng sức mạnh kia đánh bật ra, sau đó không để Cầm Song kịp phản ứng, Nguyên Thần của nàng đã xuất khiếu, vút một tiếng như sao băng lao thẳng vào nơi sâu nhất của hố đen. Bên tai nàng dường như vẫn còn nghe thấy tiếng kêu thê lương thảm thiết của Thiên Nguyên lão tổ.
Chỉ trong chớp mắt, Cầm Song bị bao phủ bởi một luồng bạch quang chói lòa, trắng xóa đến mức không thấy rõ vật gì. Luồng sáng đâm vào đôi mắt Nguyên Thần khiến nàng không dám mở ra, vội vàng nhắm chặt lại, cảm giác cực kỳ khó chịu.
Cảm giác đó chỉ diễn ra trong tích tắc, bạch quang tan biến. Cầm Song mở mắt ra, đập vào mắt nàng là một vùng sơn thủy hữu tình. Quay đầu nhìn lại, nàng thấy một lỗ trắng khổng lồ đang xoay tròn giữa không trung. Ngay sau đó, một Nguyên Thần khác bị lỗ trắng ném ra, hình dáng giống hệt Thiên Nguyên lão tổ.
Cầm Song không chút do dự, lập tức tung ra một chiêu Thiên Địa Đại Ma Bàn. Lão tặc này suýt chút nữa đã hại chết nàng... Không! Hiện tại nàng cũng chẳng biết mình đang ở tình cảnh gì, sống chết ra sao. Làm sao nàng có thể không hận cho được?
Thiên Nguyên lão tổ còn chưa kịp định thần đã bị hút vào trong Thiên Địa Đại Ma Bàn. Mất đi nhục thân, Nguyên Thần của lão bị đại ma bàn nghiền ép trực tiếp, bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt.
“Vút...”
Lại một bóng người nữa từ trong quang động vọt ra khiến Cầm Song giật mình. Nàng vội quay đầu nhìn lại, kinh ngạc nhận ra đó chính là Mệnh hồn của mình.
“Sao ngươi cũng vào đây rồi?”
“Oanh...”
Lời nàng chưa dứt, Thiên Nguyên lão tổ đã liều mạng liều chết vọt ra khỏi Thiên Địa Đại Ma Bàn, chỉ có điều Nguyên Thần của lão đã chằng chịt hàng chục vết nứt.
“Ong...”
Mệnh hồn của nàng không chút nghĩ ngợi, bồi thêm một chiêu Thiên Địa Đại Ma Bàn nữa, lần nữa hút Thiên Nguyên lão tổ vào trong. Lúc này, cả Nguyên Thần lẫn Mệnh hồn của Cầm Song đều lộ vẻ suy yếu.
Thiên Địa Đại Ma Bàn hiện tại đã dung hợp mười một loại thuộc tính, tuy chưa đạt đến cảnh giới hoàn mỹ nhưng đối với Nguyên Thần và Mệnh hồn hiện giờ là một gánh nặng cực lớn, mỗi bên chỉ có thể thi triển được một lần.
Tuy nhiên, Thiên Nguyên lão tổ còn thê thảm hơn. Lão vừa liều mạng thoát khỏi một cái ma bàn, không ngờ lại bị hút vào một cái khác. Trong lòng lão tràn ngập nỗi sợ hãi và tuyệt vọng. Lão không hiểu nổi tại sao lại xuất hiện đến hai Nguyên Thần của Cầm Song?
Quan trọng nhất là, lão đã dốc hết tàn lực để thoát ra một lần, không còn sức để thoát ra lần thứ hai. Toàn bộ Nguyên Thần của lão bắt đầu sụp đổ.
“Rào rào...”
Từ trong Nguyên Thần của lão tuôn ra từng đạo pháp tắc xiềng xích. Cầm Song nhìn thấy mà chỉ biết thở dài tiếc nuối. Lúc này nàng chỉ có Nguyên Thần và Mệnh hồn, không có thức hải, không có Giới, cũng không có Trấn Yêu Tháp, hoàn toàn không có cách nào thu lấy những pháp tắc xiềng xích kia. Nếu không, nàng có thể giữ lại để phân giải và dệt lại, tiết kiệm được biết bao nhiêu thời gian tu luyện.
Thế nhưng, khi thấy Nguyên Thần của lão tổ sụp đổ, một luồng huyền chi lực nồng đậm tán phát ra, Nguyên Thần và Mệnh hồn của Cầm Song đều đại hỉ. Cả hai cùng mở miệng hút mạnh, luồng huyền chi lực kia như vạn dòng suối đổ về biển cả, bị hai linh hồn hút sạch vào trong.
Huyền chi lực của Nguyên Thần và Mệnh hồn tăng lên với một tốc độ khiến Cầm Song phấn chấn.
Chín phẩy chín bảy... chín phẩy chín tám... chín phẩy chín chín...
“Hù...” Cầm Song thở phào một hơi: “Chỉ còn kém một chút xíu nữa thôi!”
Thông qua việc hấp thụ huyền chi lực của Thiên Nguyên lão tổ, Cầm Song rốt cuộc đã hiểu ra một điều. Tu sĩ cùng giai có thực lực chênh lệch rất lớn, một mặt là do độ tinh thuần của nguyên lực, một mặt là số lượng thuộc tính, một mặt là chiều sâu lĩnh ngộ Thiên đạo, và còn một yếu tố nữa chính là mật độ của huyền chi lực.
Nàng nhận thấy huyền chi lực của Thiên Nguyên lão tổ lỏng lẻo hơn nhiều, hoàn toàn không cô đọng như của nàng. Chính vì vậy, huyền chi lực của một Thiên Tôn tầng sáu như lão cũng không đủ để giúp nàng đạt tới cảnh giới hoàn mỹ.
Tất nhiên Cầm Song cũng biết, Nguyên Thần từ trạng thái lỏng chuyển sang trạng thái rắn, càng về sau càng gian nan, cần một lượng huyền chi lực khổng lồ để rèn luyện. Đừng nhìn nàng hiện tại chỉ còn thiếu một chút ít, nhưng cái “một chút” này còn khó khăn hơn cả quá trình trước đó cộng lại.
“Sao ngươi cũng vào đây rồi?” Sau khi hấp thụ xong huyền chi lực, Nguyên Thần của Cầm Song quay sang hỏi Mệnh hồn.
Đề xuất Hiện Đại: Hiền Thê Rèn Vóc