Chương 4281: Tin tức

“Chẳng lẽ hôm nay là ngày Thánh địa sụp đổ, ta cũng phải thân tử đạo tiêu sao? Vụ sư huynh, tại sao huynh vẫn chưa về...”

“Uỳnh... uỳnh... uỳnh...”

Từ nơi vạn dặm xa xôi, những tiếng nổ liên tiếp vang rền như trời sụp đất nứt. Một đám mây hình nấm khổng lồ xông thẳng lên chín tầng mây. Băng Sương pháp tắc cuộn trào, đại đạo ý cảnh lan tỏa, khiến hư không không ngừng chấn động.

“Vụ sư huynh đã về!” Quỷ Bí Thiên Tôn mừng rỡ khôn xiết, đạo pháp trong tay lập tức trở nên sắc bén, uy mãnh hơn bội phần.

Thế nhưng, hai tên Đại Thiên Tôn Hỗn Độn tộc đối diện chẳng những không kinh sợ mà còn lộ vẻ vui mừng. Chúng biết rõ Di Thất Thánh Địa chỉ có ba vị Đại Thiên Tôn, mà Vụ Thiên Tôn là kẻ mạnh nhất, cũng là người quản lý Thánh địa. Nếu có thể đánh chết lão, việc hủy diệt Di Thất Thánh Địa sẽ dễ như trở bàn tay.

“Đa Tý! Ngươi kiềm chế hai lão già này, ba người chúng ta đi chém đầu Vụ Thiên Tôn kia trước!” Một tên Đại Thiên Tôn Hỗn Độn tộc quát lớn.

Đa Tý Thiên Tôn gầm lên một tiếng, từ hai bên sườn, hàng ngàn cánh tay đột nhiên vươn dài, điên cuồng tấn công huynh đệ Quỷ Bí Thiên Tôn. Lão liều mạng dây dưa, mặc kệ việc một số cánh tay bị đánh nát, tạo điều kiện cho ba tên Đại Thiên Tôn Hỗn Độn tộc còn lại quay người lao vút về phía Vụ Thiên Tôn.

“Uỳnh...”

Bức tường âm thanh bị xé toạc, hai thân ảnh xuyên qua hư không mà đến.

“Hai người?” Ba tên Đại Thiên Tôn Hỗn Độn tộc thoáng ngẩn ngơ.

Thế nhưng, Vụ Thiên Tôn và Vệ Kỵ đã sớm xông tới. Hai ống tay áo của Vụ Thiên Tôn tung bay, trong nháy mắt bao phủ hai tên Đại Thiên Tôn Hỗn Độn tộc vào một thế giới băng tuyết. Trên bầu trời, những bông tuyết lớn như chậu rửa mặt xoay tròn, mang theo sức mạnh pháp tắc dày đặc, không ngừng cắt chém về phía đối phương.

“Thật mạnh!”

Hai tên Đại Thiên Tôn Hỗn Độn tộc kinh hãi trong lòng, chẳng kịp quan tâm kẻ đi cùng là ai, vội vàng dốc hết Hỗn Độn đạo pháp ra chống đỡ, kịch chiến cùng Vụ Thiên Tôn. Lúc này, Vệ Kỵ cũng đã áp chế được tên Đại Thiên Tôn Hỗn Độn tộc còn lại. Lão hiểu rõ, Vụ Thiên Tôn liều mình cầm chân hai kẻ địch không phải để phô trương thực lực, mà là hy vọng một vị Đại Thiên Tôn kỳ cựu như lão có thể nhanh chóng giết chết đối thủ trước khi đối phương kịp phản công.

Vệ Kỵ vốn tu luyện Băng Hỏa song thuộc tính. Đôi tay áo lão rung lên, vô số Hỏa Long và Băng Long uốn lượn lao ra. Cứ một con Hỏa Long đi kèm một con Băng Long, chúng quấn quýt rồi dung hợp ngay trên không trung, tạo thành đòn công kích hủy diệt lao thẳng về phía tên Đại Thiên Tôn Hỗn Độn tộc kia.

Không hổ danh là Đại Thiên Tôn kỳ cựu! Uy lực của Băng Hỏa dung hợp vô cùng kinh người. Chỉ sau vài hiệp giao đấu, Vệ Kỵ đã hoàn toàn áp chế đối phương, giành lấy ưu thế tuyệt đối.

Tuy nhiên, chân mày Vệ Kỵ lại khẽ nhíu lại. Tu sĩ Hỗn Độn tộc vốn có bản thể cực kỳ cường đại. Tên Thiên Tôn kia dù rơi vào thế hạ phong nhưng vẫn có thể ngạnh kháng. Ai cũng biết nếu cứ tiếp tục như vậy, hắn sớm muộn cũng sẽ bại vong, nhưng vấn đề là hắn có thể trụ được bao lâu? Nếu hắn cầm cự đủ lâu để hai tên kia đánh bại Vụ Thiên Tôn, thì mọi nỗ lực của Vệ Kỵ đều trở nên vô nghĩa.

Vệ Kỵ lo lắng vì lão nhận ra, muốn giết chết đối phương trong thời gian ngắn là điều không thể. Lão là Đại Thiên Tôn, chứ không phải Thánh Giả. Đối phương cũng là Đại Thiên Tôn với bản thể cường hãn, đơn đả độc đấu muốn hạ sát nhau đâu có dễ dàng gì?

Trong phút chốc, trên tầng không, bảy vị Đại Thiên Tôn đánh đến long trời lở đất, vẫn chưa phân thắng bại. Bên dưới mặt đất, không gian cũng rung chuyển dữ dội bởi những cuộc huyết chiến, máu thịt vương vãi khắp nơi.

Vụ Thiên Tôn không khỏi nhíu mày. Lão không phải không có cách. Nếu bây giờ tế ra lệnh bài, lão có thể lập tức chém chết hai tên Đại Thiên Tôn Hỗn Độn tộc trước mắt. Nhưng nếu làm vậy, lệnh bài chỉ còn lại một lần kích hoạt cuối cùng. Đây là quân bài tẩy quan trọng nhất để bảo vệ Thánh địa trong ba ngàn năm tới, không thể tùy tiện lãng phí. Ai biết được tương lai sẽ còn gặp phải những hiểm họa gì?

Vì vậy, lão đang đợi. Đợi xem Vệ Kỵ có thể kết liễu đối thủ trước khi lão không trụ vững nữa hay không. Lão nhìn thấy các đệ tử Thánh địa không ngừng ngã xuống bên dưới, nhưng tâm địa vẫn cứng rắn như sắt nguội. Đối với lão, sự hy sinh của tu sĩ lúc này không quan trọng bằng tương lai của Thánh địa. Chỉ cần giữ được Thánh địa, dù lão có phải hy sinh cũng không hối tiếc!

Ba ngàn năm đối với hạng người như Đại Thiên Tôn chỉ như một cái chớp mắt, nhưng với một Thánh địa đã mất đi Tả Nham Thánh Giả, đó là một khoảng thời gian dài dằng dặc đầy rẫy hiểm nguy. Vụ Thiên Tôn biết rõ, thứ duy nhất lão có thể dựa vào chính là hai đạo công kích còn lại trong lệnh bài.

Qua những lời đàm đạo với Cầm Song, lão đã nắm bắt được cục diện của Tiên giới hiện nay. Bách tộc vẫn luôn giám sát và dò xét các Thánh địa. Lão tin chắc việc Di Thất Thánh Địa bị tấn công lần này chính là ngòi nổ mà tộc Hỗn Độn dùng để gây loạn toàn bộ Tiên giới. Thế nhưng, chỉ có Thái Hư Tông và năm đại Thánh địa mới biết đến sự tồn tại của Hỗn Độn, bởi các vị Thánh Giả đều xuất thân từ đó. Bách tộc không hề hay biết, và dù các Thánh địa có cảnh báo, bọn họ cũng chẳng đời nào tin.

Chắc chắn năm đại Thánh địa đều đang bị Hỗn Độn tộc tấn công, và Bách tộc sớm muộn cũng sẽ phát hiện ra điều này. Khi đó, hậu quả sẽ ra sao? Bách tộc sẽ nhận ra các vị Thánh Giả đã biến mất! Nghĩ bằng đầu gối cũng biết, bọn họ sẽ phát động chiến tranh để tranh đoạt truyền thừa nhập Thánh.

Nhập Thánh! Sự cám dỗ ấy không một ai có thể cưỡng lại. Chỉ cần đoạt được truyền thừa, dù Thất Đại Thánh Giả chưa chết mà chỉ gặp trục trặc, thì trước khi họ trở lại, nếu có kẻ nào đột phá Thánh cấp thì sao? Lúc đó Thất Đại Thánh Giả cũng chẳng còn đáng sợ nữa. Chiến tranh là điều tất yếu, chỉ là Bách tộc sẽ tấn công năm đại Thánh địa trước, hay là nhắm vào Thượng Nguyên đại lục trước mà thôi.

Chính vì lo ngại điều đó, Vụ Thiên Tôn mới không dám khinh suất dùng đến lệnh bài. Một khi Bách tộc bùng nổ chiến tranh, mối đe dọa đó còn kinh khủng hơn nhiều so với đám Hỗn Độn tộc hiện tại. Nếu mất đi quân bài tẩy này, Di Thất Thánh Địa sẽ không thể chống đỡ nổi liên quân Bách tộc.

Trong khi Cầm Song vẫn đang trên đường tới, thì lúc này Bách tộc đang làm gì?

Họp! Những tiểu đội tu sĩ Bách tộc phái đi thám thính đã trở về, mang theo tin tức năm đại Thánh địa bị vây khốn bởi Hỗn Độn tộc. Điều quan trọng nhất là: Thánh Giả tuyệt nhiên không xuất hiện. Tin tức này khiến Bách tộc mừng rỡ điên cuồng, lòng tham không ngừng trỗi dậy. Đây chính là cơ hội nghìn năm có một!

Thất Đại Thánh Giả bấy lâu nay như bảy ngọn núi lớn đè nặng trên đầu bọn họ. Giờ đây, cơ hội để lật đổ những ngọn núi ấy đã đến. Đây có lẽ là lần duy nhất trong đời bọn họ có hy vọng chạm tay vào cảnh giới nhập Thánh, miễn là đoạt được truyền thừa.

Nội dung cuộc họp chia làm nhiều phương diện. Thứ nhất: Có nên nhân cơ hội này phát động chiến tranh hay không? Câu trả lời là: Có! Thứ hai: Nên đánh năm đại Thánh địa trước, hay nhắm vào Thượng Nguyên đại lục trước? Tranh luận nổ ra vô cùng gay gắt.

Quay lại truyện Cực Phẩm Phi Tiên
BÌNH LUẬN