Huyền lực của nàng vô cùng mạnh mẽ, đã đạt đến chín thành chín. Ở trình độ này, nếu chỉ xét riêng về huyền lực, nàng đã vô cùng tiếp cận Thánh cấp. Chính vì vậy, nàng có thể quan sát không sót một chi tiết nào, dù là biến hóa nhỏ nhất từ trong ra ngoài cơ thể của quang nhân kia.
Trước mắt nàng tuy chỉ là một hình nhân bằng ánh sáng, nhưng toàn thân lại vận hành không khác gì một tu sĩ thực thụ. Tốc độ vận hành nguyên lực, tần suất dao động, các phù văn do tinh thần lực cấu trúc, hay sự dung hợp hoàn mỹ của sáu loại thuộc tính, tất cả đều hiện ra rõ màng trong huyền thức của Cầm Song.
Thiên Tháp vốn là thánh địa tu luyện dành cho tu sĩ Bách tộc, mọi thứ ở đây đều nhằm mục đích thị phạm cho người xông tháp. Tuy nhiên, sự thị phạm này đòi hỏi yêu cầu rất cao, thực lực phải đạt đến một trình độ nhất định mới có thể quan sát và lĩnh ngộ. Thực lực càng cao, quan sát càng tinh vi, lĩnh ngộ càng sâu sắc.
Thực tế, thiết lập này vô cùng chuẩn xác. Nếu Thiên Tháp hạ thấp yêu cầu, dù đại đạo có bày ra trước mắt mà không đủ thực lực thì cũng chẳng khác nào nhìn hoa trong gương, trăng dưới nước, không thể lĩnh ngộ được dù chỉ một mảy may. Độ cao của tầng tháp chính là ngưỡng cửa sàng lọc thiên tài.
Một ngày.
Hai ngày.
Ba ngày.
Cầm Song hoàn toàn đắm chìm trong quá trình vừa chiến đấu vừa lĩnh ngộ. May mắn thay, nàng sở hữu cả Mệnh hồn và Nguyên thần. Lúc này, Mệnh hồn chủ đạo chiến đấu, còn Nguyên thần thì chìm sâu vào cõi ngộ. Nhờ uống Thập Nhị Nguyệt Quả từ trước, khả năng lĩnh ngộ của Cầm Song tăng lên gấp mười hai lần, từng luồng đại đạo áo nghĩa vốn mờ mịt nay dần trở nên rõ nét.
Một tháng.
Hai tháng.
Ba tháng.
Bên trong Thiên Tháp đột nhiên hào quang vạn trượng. Không chỉ trong tháp, mà ngay cả bên ngoài, thuộc tính Quang minh giữa thiên địa đều thoát thai từ đại đạo, cuồn cuộn hội tụ về phía tòa tháp thần thánh.
Chỉ chưa đầy ba hơi thở, cả tòa Thiên Tháp cao chọc trời đã bị bao phủ trong một vùng ánh sáng cực hạn. Thân tháp biến mất, thay vào đó là một cột sáng khổng lồ chói lòa, rực rỡ đến mức không thể nhìn thẳng.
“Có chuyện gì vậy?”
“Đã xảy ra chuyện gì thế này?”
Các tu sĩ bên ngoài Thiên Tháp không khỏi lộ vẻ hoảng hốt, dồn dập lùi lại. Họ muốn nhìn rõ biến cố, nhưng đôi mắt bị ánh hào quang rực rỡ làm cho đau nhức, không cách nào nhìn thấu.
“Vút! Vút! Vút!”
Từng vị Tiên Tôn xé rách hư không mà đến, nheo mắt nhìn về phía biển ánh sáng đang bao trùm Thiên Tháp.
“Đây là hiện tượng gì?”
“Thiên Tháp xảy ra dị biến sao?”
Ngay cả Thiên Thành thành chủ, một vị Đại Thiên Tôn, lúc này nhìn cảnh tượng trước mắt cũng không khỏi mê hoặc, thậm chí có chút bàng hoàng. Điều duy nhất ông có thể làm là đứng nhìn và chờ đợi.
“Ta cảm giác như Thiên Tháp đang hấp thụ Quang thuộc tính đại đạo!” Một vị Thiên Tôn trầm giọng nói.
“Không sai! Ta cũng cảm nhận được con đường ánh sáng đang không ngừng tràn vào trong tháp.”
Tại tầng thứ mười chín của Thiên Tháp.
Nơi đây đã hóa thành một thế giới quang minh rực rỡ. Từng luồng ánh sáng đại đạo tràn vào cơ thể Cầm Song, lao thẳng về phía Ngũ Hành linh căn đã dung hợp của nàng. Trên Ngũ Hành linh căn đó bắt đầu xuất hiện một điểm sáng nhỏ bé, tuy li ti nhưng lại tỏa ra ánh hào quang chói mắt.
Quang linh căn đã ra đời!
Từ khắc này, Ngũ Hành linh căn của Cầm Song đã chuyển hóa thành sáu thuộc tính. Dù Quang linh căn còn non trẻ, nhưng nó đang không ngừng lớn mạnh dưới sự gột rửa của đại đạo.
Một năm sau.
Quang linh căn đã hoàn toàn trưởng thành. Từng sợi Quang thuộc tính đại đạo luân chuyển trong cơ thể Cầm Song. Đây không phải là bổ túc linh căn thông thường, mà là sự diễn sinh từ sự viên mãn của Ngũ Hành. Quang đạo chảy xuôi qua trái tim nàng, khiến nhận thức về thuộc tính này tăng vọt với tốc độ kinh hồn.
“Ầm! Ầm! Ầm!”
Bên trong Thiên Tháp, Cầm Song khoanh chân tọa thiền, phóng ra Nhân Hoàng Tháp để thủ hộ. Quang nhân sáu thuộc tính kia điên cuồng tấn công, từng đạo đạo pháp đánh vào Nhân Hoàng Tháp nhưng không thể phá vỡ phòng ngự. Ngay khoảnh khắc Quang linh căn trưởng thành hoàn mỹ, trong cơ thể Cầm Song bắt đầu sản sinh ra một loại sức mạnh mới: Quang nguyên lực.
“Ong ong...”
Thiên địa nguyên khí điên cuồng tụ hội, tràn vào tầng thứ mười chín, cuộn trào như sóng dữ đổ dồn vào thân thể Cầm Song.
Quang chi lực trong người nàng thăng tiến nhanh chóng, gần như mỗi vài hơi thở lại đột phá một cảnh giới, chẳng mấy chốc đã đạt tới Hóa Thần kỳ. Nguyên thần đang tọa trấn trong thức hải cũng bắt đầu biến hóa, từng tia sáng tích tụ vào sâu trong linh hồn. Khi Nguyên thần sở hữu Quang thuộc tính, “Giới” của nàng cũng bắt đầu đổi thay.
Nguyên bản “Giới” của Cầm Song tuy đã có núi non sông ngòi, nhưng vẫn luôn trong trạng thái mông muội, u tối. Giờ đây, một tia sáng xuất hiện, sau đó rực rỡ dần lên.
Vô số tia sáng tràn vào trong “Giới”, ngưng tụ giữa bầu không trung xám xịt.
Đúng vậy! Trong “Giới” của Cầm Song vốn không có không gian hắc ám hư vô, mà chỉ là một vùng xám xịt như thuở hỗn độn mới sơ khai. Nhưng giờ đây, trên bầu trời ấy bắt đầu xuất hiện những điểm sáng.
Một cái, hai cái, ba cái...
Càng lúc càng nhiều, đó là Quang chi lực ngưng kết thành những vì tinh tú.
Phía trên “Giới”, Nguyên thần mở bừng đôi mắt, cúi nhìn thế giới bên dưới với vẻ suy tư. Nàng giơ tay kết ấn, vê ra một đạo phù văn rồi vung xuống.
Đạo phù văn đó hóa thành vạn thiên phù ảnh, xoay vần rơi vào trong “Giới”.
“Xuy xuy xuy...”
Những điểm sáng lao về phía các phù văn, dung nhập vào trong đó. Quang chi lực bị hấp thụ càng nhanh, dần dần không còn thấy hình dáng phù văn đâu nữa, chỉ còn lại những khối cầu ánh sáng đậm đặc, hệt như những ngôi sao thực thụ.
Những vì tinh tú ấy có cao có thấp, có xa có gần, kích thước khác nhau. Trong “Giới” của Cầm Song giờ đây đã có nhật, nguyệt và tinh thần.
Dưới sự chiếu rọi của ánh sáng, vùng xám xịt bắt đầu lùi bước. Tại những nơi ánh sáng lan tỏa, thanh khí bay lên hóa thành trời, trọc khí lắng xuống kết thành đất. Thiên địa chính thức phân tách.
Dưới là đất thật, nhưng bầu trời phía trên vẫn còn vương lại chút mờ ảo của hỗn độn.
Ánh sáng bên trong và ngoài Thiên Tháp dần tan đi, tòa tháp hiện ra nguyên trạng trước mắt chúng tu sĩ. Ngay lập tức, có người lao vào tháp để kiểm tra xem thần vật này có bị hư hại gì không.
Lúc này, Cầm Song đứng dậy, bắt đầu giao đấu với quang nhân. Đó là một võ giả sáu thuộc tính thực thụ, mỗi đòn tấn công đều là sự dung hợp hoàn mỹ. Đây chính là đối tượng tham khảo tuyệt vời nhất. Nàng đến đây với hai mục đích: một là sinh ra Quang linh căn đã hoàn thành, hai là dung hợp Quang thuộc tính vào Ngũ Hành Đại Ma Bàn.
Tại núi Vong Xuyên.
Hỗn Độn ẩn mình ở vùng biên giới cách đó không xa. Hắn đã quan sát Cầm Ảnh suốt hơn nửa năm qua và nhận ra nàng ta dường như đang nghiên cứu để phá giải đại trận. Điều này khiến hắn vừa tò mò vừa tràn đầy kỳ vọng.
Nếu Cầm Ảnh thực sự phá được trận, đó sẽ là một kết cục vô cùng mỹ mãn đối với hắn.
Suốt hơn một năm qua, Cầm Ảnh không ngừng nghiên cứu trận pháp do Hứa Tử Yên bố trí. Phẩm cấp của tòa trận pháp này chỉ nhỉnh hơn trình độ tiên trận của nàng một chút. Cầm Ảnh hiện là Đại tông sư hậu kỳ, còn đại trận này đã đạt đến đỉnh phong của Đại tông sư hậu kỳ.