Chương 4133: Nhất định phải giết nàng

“Chắc hẳn đã thay người. Lần này vị giảng đạo kia chính là một vị Tiên Đế, xem chừng đã đạt tới Tiên Đế đỉnh phong. Chậc chậc, Thiên Hành Tông này quả thực bất phàm, mỗi một kẻ lên đài giảng đạo đều có thể thuyết pháp đến mức thiên hoa loạn trụy, diệu pháp vô biên. Ô Man Hà, nếu lần này không thể nhổ cỏ tận gốc Thiên Hành Tông, tông môn này tất sẽ quật khởi mạnh mẽ. Khi đó, vị trí chủ nhân của đại lục này e rằng sẽ chẳng còn chút quan hệ nào với Man Man tộc các ngươi nữa.”

“Việc này còn phải trông cậy nhiều vào các vị tiền bối!” Ô Man Hà cũng đã ý thức được sự bất phàm của Thiên Hành Tông, gã nặn ra một nụ cười nịnh nọt, khép nép nói.

Tôn Hình Thiên gật đầu, đưa mắt nhìn bảy vị Tiên Tôn còn lại, trầm giọng hỏi: “Các vị nghiên cứu đến đâu rồi?”

Bảy người đồng loạt lắc đầu: “Chúng ta bỏ cuộc. Đại trận này tuyệt đối thuộc cấp bậc Đại Tông Sư, thậm chí e rằng không phải chỉ là sơ kỳ. Lão phu dù sao cũng là Tông Sư đỉnh phong, vậy mà đến một chút lông tóc cũng không nghiên cứu ra được.”

Mấy vị Tiên Tôn khác cũng gật đầu phụ họa: “Chỉ còn biết trông cậy vào Tôn đạo hữu. Ngài là Đại Tông Sư sơ kỳ, chắc hẳn đã có thu hoạch?”

Trên mặt Tôn Hình Thiên thoáng hiện vẻ ngạo nhiên: “Cũng đã có chút ý tưởng.”

“Vậy thì làm phiền Tôn đạo hữu tiếp tục lĩnh ngộ, chúng ta sẽ vì ngài hộ pháp.” Ánh mắt các vị Tiên Tôn khác lộ vẻ tôn kính.

Tôn Hình Thiên gật đầu: “Làm phiền các vị!”

Tôn Hình Thiên một lần nữa tập trung tinh thần vào Điên Đảo Đại Chu Thiên Kiếm Trận. Bảy vị Tiên Tôn còn lại bắt đầu thấp giọng trao đổi về những cảm ngộ trước đó của mình. Chỉ có Ô Man Hà là ngẩn ngơ đứng đó, hoàn toàn không hiểu bọn họ đang nói gì.

Thời gian thấm thoát thoi đưa, chớp mắt đã hai tháng trôi qua. Cầm Song kết thúc buổi giảng đạo dành cho Tiên Đế, sau đó thông báo rằng ba ngày sau nàng sẽ thuyết pháp về kinh nghiệm và tâm đắc khi đột phá Nhân Tôn dành riêng cho các Tiên Đế đỉnh phong và những kẻ đã chạm tới ngưỡng cửa nửa bước Nhân Tôn.

Đám Tiên Đế đỉnh phong cùng các cường giả bán bộ Nhân Tôn đều thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng đến lượt bọn họ. Suốt nửa năm qua, bọn họ túc trực bên cạnh Huyền Nguyệt phong thính đạo, từ cảnh giới Hậu Thiên cho đến Tiên Đế, đây có thể coi là một lần nghe giảng vô cùng hệ thống, giúp bọn họ thông suốt toàn bộ quá trình tu luyện. Lúc này, ai nấy đều lờ mờ cảm nhận được phương hướng đột phá của bản thân. Bọn họ tin rằng, chỉ cần lắng nghe Cầm Song giảng giải sâu hơn, cơ hội tiến vào Nhân Tôn là cực lớn.

Từng người một khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu bình tâm tĩnh khí, điều chỉnh tâm cảnh đến trạng thái viên mãn nhất, chờ đợi buổi giảng đạo sau ba ngày.

Cầm Song liếc mắt nhìn tám vị Tiên Tôn đang ẩn mình trong tầng mây trắng phía xa, nhưng nàng chỉ nhìn lướt qua rồi lập tức thu hồi ánh mắt. Nàng nhận thấy trong đó có bảy vị Tiên Tôn đã ngừng nghiên cứu đại trận, duy chỉ có kẻ tu vi cao nhất kia là vẫn đang miệt mài thôi diễn đại trận.

Dù Cầm Song chỉ liếc nhìn thoáng qua, lại có đại trận ngăn cách, nhưng bảy vị Tiên Tôn không còn đắm chìm trong nghiên cứu kia vẫn có chút cảm ứng. Chỉ là cảm giác đó chợt lóe rồi biến mất khiến họ không dám chắc chắn. Bảy người thần sắc nghiêm lại, tinh tế cảm nhận nhưng không thấy ai đang chú ý mình nữa, bèn khẽ lắc đầu cười khổ. Xem ra ở chỗ này quá lâu nên thần hồn có chút mẫn cảm quá mức rồi.

Trên đỉnh Huyền Nguyệt phong, Cầm Song khẽ nhíu mày.

“Xem ra bảy vị Tiên Tôn kia cùng lắm cũng chỉ ở cảnh giới Tông Sư, nên mới từ bỏ việc nghiên cứu Điên Đảo Đại Chu Thiên Kiếm Trận. Nói vậy, kẻ có tu vi cao nhất kia hẳn là một vị Đại Tông Sư. Đã lâu như vậy mà hắn vẫn chưa ra tay phá trận, chắc chỉ mới ở mức Đại Tông Sư sơ kỳ.”

“Chuyện này cũng có chút phiền phức. Đột phá đôi khi chỉ là lĩnh ngộ trong nháy mắt, nếu hắn tình cờ đột phá lên Đại Tông Sư trung kỳ, việc phá giải đại trận sẽ không còn xa. Tuy nhiên, muốn một lần mà thành là điều không thể, hắn nhất định phải không ngừng thử nghiệm. Chỉ cần hắn dám tiến vào trận, ta sẽ có cơ hội.”

Cầm Song có chút ưu tư, nàng cảm thấy tình hình đang dần vượt khỏi tầm kiểm soát. Nhưng hiện tại cũng chẳng còn cách nào khác, chỉ có thể bị động chờ đợi trong đại trận.

Ba ngày sau.

Cầm Song bắt đầu giảng giải kinh nghiệm và tâm đắc khi đột phá Nhân Tôn. Trên bầu trời, tiên âm mịt mờ vang vọng, hào quang vạn trượng tỏa ra, vô số quy tắc hiển hiện, hội tụ thành những đóa Đạo hoa rực rỡ, kết thành một biển hoa lộng lẫy bao phủ Thiên Hành Tông. Biển hoa chậm rãi xoay quanh Huyền Nguyệt phong, tạo thành một vòng xoáy Đạo hoa khổng lồ.

Khí thế bàng bạc ấy một lần nữa đánh thức Tôn Hình Thiên đang đắm chìm trong lĩnh ngộ.

Nói thực lòng, trong lòng Tôn Hình Thiên lúc này vô cùng giận dữ. Đây đã là lần thứ mấy lão bị quấy rầy rồi?

Đối với tu sĩ, sự liên tục khi lĩnh ngộ là vô cùng quan trọng. Mỗi lần bị đánh thức gần như phải bắt đầu lại từ đầu, khiến thời gian thôi diễn bị kéo dài đằng đẵng. Lão mang theo cơn giận dữ nhìn về phía vòng xoáy Đạo hoa, nhưng rồi đồng tử đột nhiên co rụt lại. Lão chớp mắt đầy vẻ không tin nổi, sau đó quay ngoắt lại nhìn Ô Man Hà, gắt lên:

“Ngươi chẳng phải nói Thiên Hành Tông không có Nhân Tôn sao?”

“Quả thật là không có mà!”

Lúc này Ô Man Hà cũng vã mồ hôi hột. Gã hiện tại là bán bộ Nhân Tôn, tự nhiên nhận ra được cảnh giới quy tắc ẩn chứa trong những đóa Đạo hoa kia.

Nhóm người Tôn Hình Thiên liếc nhìn nhau, trong lòng bọn họ gần như đồng thời hiện lên một cái tên:

Cầm Song!

Trước đó bọn họ nhận được tin tức nói rằng Cầm Song đã giết chết Ngao Giác tại Ngũ Sắc cấm địa. Khi ấy ai nấy đều cho rằng đó là lời khoác lác, chắc hẳn là do hai vị Nhân Tôn đỉnh phong của Thái Hư Tông ra tay, Cầm Song chỉ là tham gia trợ lực mà thôi. Dù sao bọn họ cũng đã điều tra qua, một tu sĩ mới hơn năm trăm tuổi làm sao có thể là Nhân Tôn?

Nhưng hiện tại, tuy vẫn chưa tin Cầm Song có thể giết được Ngao Giác, nhưng trong lòng bọn họ đã chắc chắn nàng chính là một vị Nhân Tôn. Với nhận định này, sát ý đối với Cầm Song trong lòng họ càng thêm nồng đậm.

“Nhân tộc này quả thực là một yêu nghiệt, so với Hứa Niệm Tổ và Hứa Khai Vân còn đáng sợ hơn. Tuyệt đối không thể để hạng nhân tộc này trưởng thành, nhất định phải bóp chết nàng từ trong trứng nước.”

“Có lẽ giết nàng chỉ có cơ hội duy nhất lần này, bỏ lỡ sẽ không bao giờ có lần sau.”

Sắc mặt Tôn Hình Thiên trở nên nghiêm nghị: “Ô đạo hữu, ngươi hãy quay về trước, triệu tập đại quân Man Man tộc. Lão phu đối với đại trận này đã có chút lĩnh ngộ, chuẩn bị tiến hành phá giải thử nghiệm.”

“Được!”

Trái tim Ô Man Hà lúc này cũng treo ngược lên cành cây. Thiên Hành Tông vậy mà đã xuất hiện Nhân Tôn, lần này nhất định phải san bằng nơi này, nếu không Man Man tộc coi như xong đời.

Hơn ba tháng qua, Man Man tộc đã tập kết được ba mươi vạn tu sĩ đại quân, đây chính là lực lượng tinh nhuệ nhất của tộc bọn họ. Đội quân này đang đóng quân bên bờ đông sông Lang Nguyệt, sẵn sàng nghe theo hiệu lệnh của Tôn Hình Thiên. Trong khi đó, bao quanh Thiên Hành Tông vẫn còn hơn năm mươi triệu quân Hỗn Độn tộc đang không ngừng công kích đại trận, chỉ là do thiếu sự chỉ huy của Ô Man Sơn nên những đợt tấn công có phần hỗn loạn.

Khi tám vị Tiên Tôn xuất hiện, Ô Man Sơn làm sao còn dám lộ diện chỉ huy? Đừng nói là tới đây, ngay cả việc ra khỏi tổ thành gã cũng không dám, chỉ biết trốn chui trốn nhủi trong mật thất.

Trên bầu trời, Đạo hoa dần dần tan biến. Cầm Song đưa mắt nhìn xuống dưới chân núi Huyền Nguyệt, thấy từng vị Tiên Đế đỉnh phong và bán bộ Nhân Tôn đều đang chìm sâu vào trạng thái đốn ngộ. Ngay cả Tất Xung Thiên cũng không ngoại lệ.

“Mong rằng khi tỉnh lại, trong số họ sẽ có người đột phá được Nhân Tôn!”

Quay lại truyện Cực Phẩm Phi Tiên
BÌNH LUẬN