Chương 4088: Huyết tẩy lễ

Trên mặt đất Thiên Hành Tông, từng bóng người đột ngột vút lên, lao thẳng về phía không trung. Vô số Tiên binh được tế ra, nghênh đón bầy Phi Thiên Miêu đang lao xuống như vũ bão.

“Giết!” Những tiếng gầm thét đồng loạt vang lên chấn động tâm can.

Trong quá trình xông ra khỏi hộ tông đại trận, mỗi tu sĩ đều triển khai vòng bảo hộ của riêng mình. Đủ loại thuộc tính, đủ sắc màu rực rỡ lấp lánh trên bầu trời, tựa như hàng chục vạn bong bóng màu sắc đang lao nhanh lên cao.

Lũ Phi Thiên Miêu nhìn qua có vẻ khờ khạo đáng yêu, hòa cùng những quầng sáng rực rỡ ấy tạo nên một bầu không khí có phần vui mắt. Thế nhưng, sự vui vẻ ấy chỉ tồn tại trong chớp mắt, ngay khi hai bên va chạm, tất cả lập tức biến thành một màn huyết tinh tàn khốc.

Lúc này, bên trong Thiên Hành Tông, tất cả các Pháp Tắc tu sĩ vẫn đứng yên tại chỗ, ngẩng đầu nhìn về phía chiến trường trên không. Họ chưa ra tay, bởi bầy Phi Thiên Miêu kia tuy tu vi không đồng nhất, nhưng vẫn chưa có kẻ nào đạt đến cấp độ Pháp Tắc.

“Ầm! Ầm! Ầm!”

Tiếng nổ vang rền vang lên liên miên bất tận, sau đó là vô số điểm đen rơi rụng xuống mặt đất. Những điểm đen đó, có cái là xác Phi Thiên Miêu, cũng có cái là thi thể của tu sĩ Nhân tộc.

Cầm Song khẽ thở dài. Mấy chục năm qua, nhờ có nàng giúp đỡ, tu vi của các tu sĩ Thiên Hành Tông thăng tiến quá nhanh. Mỗi cảnh giới đều chưa được rèn giũa vững chắc, chỉ dựa vào Tiên mạch để cưỡng ép đề thăng. Điều này khiến thực chiến của bọn họ trở nên phù phiếm. Chỉ mới một lượt giao phong, Thiên Hành Tông đã chịu không ít thương vong.

Tu sĩ muốn trưởng thành, bắt buộc phải trải qua sự tẩy lễ của máu và lửa!

Sau trận chiến này, những người còn sống sót sẽ trở nên kiên cường hơn, và Thiên Hành Tông cũng sẽ lớn mạnh hơn!

Cầm Song thu hồi ánh mắt, nhìn xuống mặt đất. Đám Hỗn Độn thú đã bắt đầu áp sát, chỉ khoảng nửa ngày nữa là chúng sẽ tràn đến Thiên Hành Tông.

Rốt cuộc là có bao nhiêu Hỗn Độn thú? Căn bản không thể nhìn thấy điểm cuối!

May mắn là có thể nhận ra mục tiêu của chúng chính là Thiên Hành Tông. Với thực lực và số lượng như thế này, nếu chúng tấn công các tông môn khác của Nhân tộc, e rằng không nơi nào có thể chống đỡ nổi.

Hơn nữa... cho đến tận bây giờ, Cầm Song vẫn chưa tìm thấy bóng dáng của bất kỳ tu sĩ Ma tộc nào!

“A...”

Tiếng thét thảm thiết trên bầu trời cắt ngang dòng suy nghĩ, thu hút ánh nhìn của Cầm Song một lần nữa. Nàng thấy một con Phi Thiên Miêu cắm ngập móng vuốt vào lồng ngực một tu sĩ, sau đó ngoác miệng cắn đứt đầu người đó.

Máu tươi phun ra từ cổ, nhuộm đỏ khuôn mặt vốn dĩ khờ khạo của con quái vật, khiến nó trở nên dữ tợn vô cùng. Nó mở to miệng, chỉ vài miếng đã nuốt chửng thi thể tu sĩ vào bụng.

“Xoàn xoạt!”

Cái đuôi đầy gai ngược đâm xuyên qua vòng bảo hộ. Một tiếng “phập” vang lên, cái đuôi độc địa ấy xuyên thấu trái tim của một tu sĩ khác. Nhưng ngay lập tức, con Phi Thiên Miêu đó cũng bị một kiếm chém làm đôi.

Nội tạng của con thú cùng với những phần thi thể Nhân tộc chưa kịp tiêu hóa rơi xuống như mưa. Cả xác quái vật lẫn người tu sĩ đều rơi rụng tiêu tan.

Một quả cầu ánh sáng bắn trúng thân thể một con Phi Thiên Miêu, khiến nó nổ tung thành trăm mảnh, tạo nên một cơn mưa máu rải rác. Trên không trung, các tu sĩ Nhân tộc bắt đầu tập hợp thành các tiểu đội, tốc độ tiêu diệt Phi Thiên Miêu bắt đầu tăng nhanh.

Cầm Song đứng ở sườn núi, sắc mặt trở nên khó coi khi nhìn màn mưa máu nhuộm đỏ cả bầu trời. Nàng biết thực lực của môn đồ không tương xứng với tu vi, nhưng không ngờ lại yếu đến mức này. Dù trong số hàng vạn người kia có không ít kẻ từng tham gia chi viện Thượng Nguyên đại lục, kinh nghiệm phong phú, nhưng mấy chục năm bế quan không động thủ đã khiến phản xạ của họ không theo kịp tu vi hiện tại. Chỉ trong vòng chưa đầy một khắc, thương vong đã vượt quá vạn người.

Tất nhiên, tu sĩ Thiên Hành Tông cũng không phải hạng hiền lành. Khi biết mình không thể sống sót, họ sẵn sàng tự bạo, kéo theo Phi Thiên Miêu cùng chết. Thế nhưng, số lượng kẻ địch quá đông.

Ngay lúc này, một vị Tiên Vương không thể nhẫn nhịn được nữa. Thân hình lão vút lên không trung, lao ra khỏi đại trận.

“Keng keng keng...”

Hơn một trăm chuôi Viên Nguyệt Loan Đao được lão tế ra. Chúng phóng đại trên không trung, mỗi lưỡi đao dài hơn trăm mét, xoay tròn điên cuồng lao vào bầy Phi Thiên Miêu.

Hơn một trăm lưỡi đao hợp lại như một chiếc máy nghiền thịt khổng lồ, vô số Phi Thiên Miêu bị chém thành mảnh vụn, tiếng thét thảm vang vọng khắp nơi, thậm chí có kẻ còn chưa kịp kêu lên đã tan thành mây khói.

“Oanh!”

Không gian chấn động, một tu sĩ Hỗn Độn tộc khổng lồ cao hơn trăm trượng từ trên cao lao xuống đâm thẳng vào vị Tiên Vương Nhân tộc. Đó cũng là một cường giả cấp Tiên Vương, dưới nách mọc ra một trăm cánh tay, mỗi tay cầm một món binh khí bằng xương có hình thù kỳ quái, kẻ thì cầm mâu, kẻ cầm đao, kẻ cầm chùy...

Vị Tiên Vương Nhân tộc thấy đối phương áp sát, ngón tay chỉ thẳng về phía gã khổng lồ trăm tay kia.

Hơn một trăm chuôi Viên Nguyệt Loan Đao xé rách không khí, xoáy mạnh về phía mục tiêu. Tiếng kim loại va chạm chát chúa vang lên liên hồi. Gã khổng lồ trăm tay múa may binh khí, đánh bay từng lưỡi đao, tốc độ không hề giảm bớt.

Vị Tiên Vương Nhân tộc nhanh chóng lùi lại để kéo dãn khoảng cách. Máu tươi từ những vết chém bắt đầu rỉ ra trên thân thể gã khổng lồ, nhưng gã dường như chẳng hề bận tâm, vẫn sải bước truy sát.

Đang lúc thoái lui, Tiên Vương Nhân tộc lật tay, đẩy mạnh một chưởng về phía trước. Động tác của lão chậm chạp như đang đẩy một vật nặng nghìn cân.

Nhiệt độ xung quanh đột ngột hạ thấp, không khí đóng băng thành sương muối rơi xuống như tuyết phủ. Một con Băng Long trỗi dậy từ màn sương, lao thẳng về phía đối thủ.

Trong nháy mắt, gã khổng lồ trăm tay bị hàn sương bao phủ rồi biến thành một pho tượng băng vĩ đại. Con Băng Long há miệng rộng, nuốt chửng cả pho tượng băng vào bụng.

Toàn bộ bầu trời lúc này đã trở thành một bãi chiến trường hỗn loạn, đủ loại đạo pháp đan xen. Giữa lúc ấy, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, thu hút sự chú ý của tất cả mọi người trên trời dưới đất.

Quay lại truyện Cực Phẩm Phi Tiên
BÌNH LUẬN