Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 4

7

Quý phi bị cấm túc.

Nghe nói nàng từng xông thẳng vào tẩm cung của phụ hoàng gây náo loạn. Vốn là đến dâng thuốc bổ, không ngờ lại bắt gặp phụ hoàng đang thân mật với một cung nữ.

Nàng vốn tính kiêu căng, tùy tiện đã quen.

Trong cơn thịnh nộ, nàng ra tay đánh cung nữ kia ngã nhào xuống đất, suýt chút nữa đã làm tổn hại dung nhan người ta. Có thể thấy cơn giận của nàng lớn đến nhường nào.

Lần này phụ hoàng không còn dung túng nữa, trái lại còn nổi trận lôi đình, cãi vã gay gắt với Quý phi.

Quý phi nhất thời mất kiểm soát, thậm chí còn buông lời xúc phạm phụ hoàng, khiến cả triều đình chấn động.

Phụ hoàng giận đến mức sắc mặt tái đi, lập tức hạ lệnh cấm túc Quý phi.

Chẳng bao lâu sau, trong cung truyền ra tin tức: cung điện bên cạnh đã có người dọn vào, đó là phi tần mới được phụ hoàng sắc phong.

Vân phi.

Tiểu tự trùng với tên của Quý phi, khiến Quý phi ở trong cung lại nổi trận lôi đình, không ít đồ ngự ban đều bị đập phá tan tành.

Nàng cho rằng phụ hoàng cố ý làm vậy để sỉ nhục mình.

Ta đến thăm Vân phi, mang theo lễ vật, cố ý tỏ vẻ kinh ngạc.

Vân phi chính là Tư Niên, cung nữ từng bị Quý phi bắt quả tang hôm ấy.

Nàng gạt phăng lễ vật của ta xuống đất, còn quở trách cung nữ bên cạnh ta.

"Bảo Châu, mẫu phi thay con dạy dỗ hạ nhân, con không để bụng chứ?"

Kẻ bị quở trách ấy vốn là người ngày thường hay nịnh nọt nàng nhất.

Ta đứng lặng không nói, nước mắt lưng tròng, trông vô cùng đáng thương.

Tư Niên càng thêm đắc ý, lời nói bóng gió đều nhắm vào Quý phi.

Ta không phản bác, mặc cho nàng ta châm chọc.

Ta đang chờ đợi.

Hôm nay ta đã hẹn dùng bữa cùng phụ hoàng, tính thời gian thì người cũng sắp đến rồi.

Khóe mắt ta thoáng thấy bóng dáng y phục vàng rực ngoài cửa.

Tư Niên vẫn tiếp tục thao thao bất tuyệt, lời lẽ ngày càng khó nghe, đến cả cung nữ bên cạnh nàng cũng phải nhíu mày.

Đúng lúc ấy, ngoài cửa vang lên một tiếng ho khẽ.

Là vị công công thân cận của phụ hoàng.

Sắc mặt Tư Niên lập tức trắng bệch, nàng quỳ sụp xuống, đôi tay run rẩy không thôi.

Phụ hoàng bước vào, vẻ mặt ôn hòa, như thể không nhìn thấy ta đang rưng rưng nước mắt, chỉ tiến đến đỡ Tư Niên dậy.

"Ái phi sao lại hành lễ lớn như vậy?"

Ánh mắt người đầy vẻ mơ hồ, dường như chẳng nghe thấy điều gì vừa rồi.

Tư Niên sững sờ một lát, rồi hiểu ra phụ hoàng đang muốn bênh vực mình, lập tức lấy lại bình tĩnh, nước mắt nói rơi là rơi ngay được.

"Bệ hạ, thần thiếp và công chúa vốn đã quen biết, chỉ là thân phận thay đổi đột ngột, có lẽ công chúa còn chưa kịp thích nghi."

Phụ hoàng cau mày, liếc nhìn ta một cái đầy lạnh nhạt.

Cuối cùng, ta bị phạt cấm túc trong cung ba ngày để tự kiểm điểm.

Chỉ trong chớp mắt, hậu cung dường như đã trở thành thiên hạ của Tư Niên, những kẻ từng theo phe Quý phi lần lượt đổi chủ.

Sự sủng ái nàng nhận được thậm chí còn vượt xa Quý phi trước kia.

Tư Niên cho rằng kẻ thắng làm vua, kẻ thua làm giặc, nàng đã là người hưởng lợi cuối cùng.

Nhưng ta biết, ván cược này, ta đã thắng rồi.

8

Tư Niên chính là quân cờ ta đắc ý nhất.

Một quân cờ hoàn hảo được sắp đặt ngay từ khi ta mới quen biết nàng.

Lệnh cấm túc vừa được giải, ta liền đến thăm Quý phi.

Vân Hương Các sớm đã không còn vẻ xa hoa lộng lẫy như ngày trước, đồ đạc quý giá gần như bị đập phá hết sạch.

Ta chạm tay vào lư hương trong điện, trông nó như từng bị vỡ tan rồi lại được gắn lại.

Quý phi nói đó là món quà đầu tiên phụ hoàng tặng nàng, nên nàng không nỡ vứt bỏ.

Hương liệu bên trong đều là loại phụ hoàng đặc biệt tìm từ Tây Vực về, trước kia nàng vốn không thích mùi nồng, duy chỉ có loại hương này là hợp ý nàng.

"Người từng nói yêu ta nhất, sao giờ lại thay đổi rồi?"

Trong mắt Quý phi ngấn lệ, nhưng rồi nhanh chóng hóa thành hận ý.

Đó là hận Tư Niên.

"Bảo Châu, con phải giúp mẫu phi."

Ánh mắt ấy khiến ta khẽ rùng mình, chỉ có thể rụt rè gật đầu.

Quý phi suy sụp một thời gian, nhưng yến tiệc ngắm hoa đã khiến nàng lấy lại tinh thần.

Phụ hoàng vốn muốn Quý phi và Vân phi hòa thuận với nhau.

Nhưng ngay lần đầu gặp lại Tư Niên, sự bất cam trong lòng Quý phi liền hóa thành khinh miệt.

Đó là lần đầu tiên nàng nhìn rõ dung mạo thật sự của Tư Niên.

Gương mặt ấy rất giống nàng, đặc biệt là đôi mắt hơi xếch, rất dễ khiến người ta rung động.

Quý phi cho rằng phụ hoàng vẫn còn yêu mình, Tư Niên chẳng qua chỉ là một kẻ thế thân.

Tư Niên dịu dàng nghiêng mình hành lễ, dâng trà cho Quý phi.

Quý phi hiếm khi tỏ ra hòa nhã, nhận lấy chén trà, hoàn toàn không để Tư Niên vào mắt mà quay sang tìm phụ hoàng.

"Năm ấy gặp bệ hạ lần đầu cũng là cảnh hoa nở rực rỡ thế này, qua rặng hoa, thần thiếp liếc mắt đã thấy người."

Phụ hoàng nghe vậy bật cười, cùng Quý phi hồi tưởng lại chuyện xưa.

Chỉ còn Tư Niên đứng một bên, sắc mặt tối sầm lại.

Suốt buổi tiệc, ta chỉ lặng lẽ quan sát mọi chuyện.

Nhưng ta vẫn cảm nhận được một ánh nhìn thoáng qua trên người mình.

Là Quý phi.

Ánh mắt ấy không giống như đang nhìn con gái, mà giống như đang nhìn một món đồ vật, mang theo sự cuồng nhiệt khó lòng che giấu.

Đề xuất Huyền Huyễn: Toàn Trí Độc Giả
Quay lại truyện Công Chúa Chốn Nhân Gian
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện