Chương sáu trăm mười tám: Lợi Dụ
Chỉ là việc trung thành với Tĩnh Vương, xin thứ cho y, tạm thời chưa có hứng thú này.
Tĩnh Vương thấy Cố Thành Ngọc khẽ lắc đầu, chưa đợi y cất lời, Người đã ném ra mồi nhử của mình.
“Cố đại nhân! Nếu như bổn vương có thể khiến ngài trong vòng ba tháng lại thăng quan tiến chức, lại trong vòng ba năm nhất định thăng lên chính ngũ phẩm trở lên, chẳng hay Cố đại nhân có thể suy xét chăng? Lại nữa, bổn vương tại đây xin hứa, chỉ cần giúp bổn vương vinh đăng đại bảo, chức Thủ phụ Nội các ắt sẽ là vật trong túi của Cố đại nhân.”
Lần này Tĩnh Vương quả là thành ý tràn đầy, điều kiện hậu hĩnh như vậy, ai có thể chối từ?
Tiểu Chừng Tử kinh ngạc há hốc miệng, chàng nào ngờ Vương gia lại hứa hẹn như vậy với Cố Thành Ngọc, chẳng hay Người coi trọng Cố Thành Ngọc đến nhường nào?
Liếc nhìn Cố Thành Ngọc sắc mặt vẫn như thường, lòng Tiểu Chừng Tử có chút bất bình. Vị này lại vẫn điềm nhiên như vậy, trông chẳng hề mảy may động lòng.
Cố Thành Ngọc nghe xong thì chẳng lấy làm kinh ngạc, Tĩnh Vương không phải kẻ nói suông. Y tin Tĩnh Vương nhất định có thể làm được, nhưng y lại chẳng hề quý trọng.
Tĩnh Vương ngỡ Cố Thành Ngọc không tin Người có thực lực này, bởi vậy lại nói: “Nếu như Cố đại nhân không tin bổn vương có năng lực này, thì bổn vương cũng có thể chứng minh cho ngài thấy.”
Thái độ của Tĩnh Vương quả là đã hạ thấp hết mực, Cố Thành Ngọc cũng tin vào thành ý của Người.
Nhưng việc thăng quan tiến chức này, y có thể nói mà không hề tự phụ, dẫu không có quan viên triều đình đề bạt, thì việc thăng quan đối với y cũng chẳng phải chuyện khó khăn.
Dĩ nhiên, có thể sẽ chậm hơn đôi chút, nhưng y còn trẻ, chẳng vội vàng chi trong nhất thời.
Ngược lại, nếu đã bị trói buộc lên thuyền giặc của Tĩnh Vương, thì muốn xuống nữa e rằng chẳng thể nào.
Y nào dám đảm bảo rằng có sự giúp sức của mình, Tĩnh Vương nhất định có thể đăng lên ngôi báu, y chưa tự phụ đến mức độ ấy, dẫu sao bất trắc là điều có thể xảy ra bất cứ lúc nào.
Vả lại, y đối với Tĩnh Vương thật sự chẳng có chút hảo cảm nào, dẫu việc ủng hộ hoàng tử nào cũng chẳng liên quan gì đến cảm quan cá nhân.
“Hạ quan tin vào thành ý của Vương gia, cũng chẳng hề nghi ngờ Vương gia có năng lực ấy. Chỉ là việc thăng quan tiến chức, hạ quan muốn dựa vào năng lực của chính mình, e rằng phải phụ lòng hảo ý của Vương gia rồi.”
Tĩnh Vương thấy Cố Thành Ngọc từ chối, sắc mặt Người lại chẳng hề đổi thay. Nếu Cố Thành Ngọc có thể dễ dàng bị thuyết phục như vậy, thì đâu đến nỗi phiền phức thế này?
“Ai! Xem ra Cố đại nhân vẫn chưa tin vào thành ý của bổn vương vậy! Cố đại nhân cũng đừng vội vàng từ chối, chi bằng hãy suy xét thêm, bổn vương sẽ đợi Cố đại nhân hồi tâm chuyển ý, cùng hưởng vinh hoa.”
Cố Thành Ngọc thấy Tĩnh Vương không nổi giận, lòng y lại thấy thoải mái hơn đôi chút. Ít nhất cũng không thẹn quá hóa giận, tấm lòng vẫn coi là rộng rãi, vẫn còn điểm đáng khen.
Tĩnh Vương không nổi giận, lại khiến Tiểu Chừng Tử tức đến nghẹn lời.
Cố đại nhân này sao lại chẳng biết điều đến vậy, trước đó đã dám ám chỉ châm chọc Vương gia như thế, Vương gia lại vẫn nhẫn nhịn, thái độ này đã hạ thấp hết mực rồi.
Chàng nào ngờ một quan lục phẩm nhỏ nhoi lại còn dám làm bộ làm tịch, chẳng coi Vương gia ra gì.
Chàng không hiểu vì sao Vương gia lại coi trọng Cố đại nhân đến vậy, Cố đại nhân quả thật có tài năng, nhưng so với các vị quan lớn trong triều, thì chẳng đáng kể gì.
Dẫu Vương gia có chiêu mộ được Cố đại nhân thì sao chứ? Cố đại nhân có thể giúp Vương gia lên làm Thái tử ư?
Cố Thành Ngọc nhìn sắc mặt Tiểu Chừng Tử liền biết chàng đang bất bình thay cho Vương gia mình, nhưng điều đó thì sao?
“Vậy còn Tiểu Yêu?” Cố Thành Ngọc chỉ quan tâm hôm nay có thể mang người đi được chăng.
Vốn dĩ nếu y tự mình đến thì ắt chẳng có nhiều chuyện thế này, tìm được Tiểu Yêu thì tốt, không tìm được cũng đành vậy.
Dẫu y biết Tĩnh Vương sẽ không giết Minh Mặc và những người khác, nhưng rốt cuộc vẫn là gây ra phiền phức. Y đã có chút hối hận, sớm biết đã nên tự mình đến.
Trong thư phòng bỗng chốc tĩnh lặng, Cố Thành Ngọc khẽ nhíu mày, ý của Tĩnh Vương là gì đây? Chẳng lẽ Người không muốn thả người?
“Tiểu Chừng Tử hãy đi xem, Tiểu Yêu này có thật sự ở trong vương phủ chăng? Nếu có, hãy dẫn người đến đây.” Tĩnh Vương bỗng nhiên mỉm cười, dặn dò Tiểu Chừng Tử.
Tiểu Chừng Tử có chút không vui, chàng muốn nói lại thôi, rốt cuộc là có hay không có vậy?
Chàng nhìn về phía Tĩnh Vương, thấy Người gật đầu với mình, liền biết đây là thật sự muốn thả người.
Tiểu Chừng Tử khẽ thở dài một tiếng, ánh mắt nhìn Cố Thành Ngọc có chút không thiện cảm, sau đó mới bước ra khỏi thư phòng.
Cố Thành Ngọc tự nhiên nhìn ra chàng ta lòng không cam tình không nguyện, nhưng y cũng chẳng để tâm.
Hôm nay Tĩnh Vương chưa đạt được mục đích của mình, trong lòng tự nhiên chẳng vui.
Nhưng Người cũng biết đối với Cố Thành Ngọc mà dùng biện pháp cứng rắn thì ắt chẳng được, chỉ bằng đám thị vệ trong vương phủ này, chẳng lẽ còn có thể ngăn được người ta ư?
Người trước đó đã biết Cố Thành Ngọc có luyện võ, nhưng nào ngờ võ nghệ của Cố Thành Ngọc lại cao cường đến vậy, điều này khiến Người vô cùng bất ngờ.
Trong lòng Người càng thêm kiên định quyết tâm phải thu Cố Thành Ngọc về dưới trướng, văn võ song toàn, làm người chính trực, lại trọng tình nghĩa, hiền thần như vậy biết tìm nơi đâu?
“Vương gia! Đứa trẻ ấy đã tìm thấy rồi, được vợ của Ngô quản sự trong phủ ta nhặt về.”
Chỉ sau một khắc đồng hồ, Tiểu Chừng Tử đã từ bên ngoài bước vào thư phòng.
Phía sau chàng còn có một phụ nhân trạc ngoài hai mươi tuổi, trên tay phụ nhân ấy đang dắt một đứa trẻ chừng sáu bảy tuổi.
“Cố đại nhân! Ngài xem, đây có phải là tiểu điệt của nhà ngài chăng?” Tiểu Chừng Tử lùi sang một bên, để đứa trẻ phía sau lộ diện trước mặt Cố Thành Ngọc.
Cố Thành Ngọc dẫu chưa từng gặp Tiểu Yêu, nhưng đã dẫn người đến đây, thì ắt hẳn là Tiểu Yêu không sai.
Tĩnh Vương đã định thả người, chẳng cần thiết phải dùng đồ giả để lừa y, vả lại đứa trẻ này với Cố Trường Bách vẫn có vài phần tương tự.
Chỉ thấy đứa trẻ mặc một bộ áo lụa cổ chéo màu xanh mực, da dẻ trắng nõn, đôi mắt to lúc này còn chút mơ màng vì buồn ngủ, ắt hẳn là vừa bị đánh thức khỏi giấc ngủ.
Xem ra Tiểu Yêu dẫu bị người của Tĩnh Vương bắt đi, nhưng Tĩnh Vương cũng chẳng bạc đãi, nuôi đứa bé này khá tốt.
“Tiểu Yêu, lại đây.” Cố Thành Ngọc vẫy tay gọi Tiểu Yêu.
Ai ngờ Tiểu Yêu chẳng hề để ý đến Cố Thành Ngọc, nó nắm chặt tay phụ nhân kia, nép sát vào người bà.
Cố Thành Ngọc thấy Tiểu Yêu vô cùng quyến luyến phụ nhân, xem ra phụ nhân này đã chăm sóc Tiểu Yêu rất tận tâm.
“Ngô Khang gia bái kiến Vương gia! Ra mắt Cố đại nhân!” Phụ nhân kéo đứa trẻ lại, hành lễ quỳ lạy với hai người, sau đó mới được Tĩnh Vương gọi đứng dậy.
“Kha Nhi, đây là tiểu thúc của con!” Tiểu Chừng Tử đứng một bên giải thích.
Phụ nhân này cũng biết người thân của đứa bé đã tìm đến, bà đã chăm sóc đứa bé này mấy tháng, cũng đã có tình cảm.
Giờ đây phải trả đứa bé về, bà thật sự có chút không nỡ.
Chỉ là khi đến, Chừng công công đã nói, tiểu thúc của đứa bé đã tìm đến, lại là quan viên triều đình, dặn bà vào thư phòng đừng nói năng lung tung.
Bà và chồng chỉ sinh được một cô con gái, sau đó thì không còn sinh nở nữa.
Chủ tử giao đứa bé cho bà, bà đã định rồi, chỉ cần chủ tử không đòi đứa bé về, bà sẽ nuôi đứa bé này mãi.
Chỉ tiếc là thúc phụ của người ta đã tìm đến, lại còn là quan viên triều đình, mình chỉ là một người hầu, sao có thể so với người ta?
“Kha Nhi, mau gọi tiểu thúc!” Phụ nhân đẩy Tiểu Yêu về phía trước, nén lại nỗi không nỡ trong lòng.
“Mẫu thân!” Tiểu Yêu căn bản không nhận ra Cố Thành Ngọc, nó vội vàng quay đầu lại, ôm chặt lấy chân phụ nhân.
Đề xuất Cổ Đại: Chức Mộng Sư Bút Ký: Biên Giới Mộng Thực 2