Sau một ngày ở bên con cái, ngày thứ hai, Tiêu Lăng Ngọc và Cung Thiên Hạo lại bước vào trạng thái làm việc.
Cung Thiên Hạo bay về Kinh Thành, còn Tiêu Lăng Ngọc vẫn khẩn trương chuẩn bị mở các chi nhánh mới.
Lúc này, Tiêu Lăng Diệp lại rơi vào một mớ rắc rối.
Trong một khu rừng nhỏ ở khuôn viên Đại học Đế đô, một đôi nam nữ dường như đang bàn bạc chuyện gì đó.
"Không được, tôi không thể làm như vậy!" Giọng một người đàn ông vang lên, "Công ty này hoàn toàn dựa vào kỹ thuật của cậu ấy mới trụ được, không có cậu ấy thì không có công ty hiện tại."
Giọng người phụ nữ mang theo vẻ nũng nịu và quyến rũ khẽ hỏi, "Tô Tô, anh có thích em không?"
Người đàn ông tên Tô Tô sắc mặt lập tức đỏ bừng lên, còn chưa đợi anh ta trả lời, người phụ nữ kia đã phà hơi thở thơm ngát vô cùng tự tin nói, "Anh nhất định là thích em rồi, đúng không? Bởi vì em để ý thấy mỗi lần em xuất hiện trước mặt anh, ánh mắt anh đều sáng rực lên, em biết đó là ánh mắt ngưỡng mộ."