Chương 160: Nhà họ Chu (Một chương)

Với lời khai của Tiêu Lăng Ngọc và bút ghi âm làm bằng chứng, Chu Hồng Uy cùng hai thuộc hạ của hắn bị định tội danh đe dọa, cưỡng đoạt, hạn chế tự do cá nhân trái phép và bắt cóc.

Hơn nữa sau khi nghe đoạn hội thoại trong bút ghi âm, Giang Thao đã ra lệnh điều tra triệt để Chu Hồng Uy. Chu Đàm Hùng với vai trò là ô dù bảo kê cũng bị đình chỉ công tác để phối hợp điều tra, nếu kết quả điều tra không có hành vi vi phạm pháp luật nào thì mới được khôi phục chức vụ.

Cố Tử Diệp nghe được tin tức này, lập tức mua hơn mười dây pháo lớn và hơn mười bánh pháo hoa, gọi thêm vài người bạn đến một bãi đất trống, đốt nổ đùng đoàng.

"Tử Diệp, hôm nay có chuyện gì mà vui thế?" Trịnh Hải Dương nghi ngờ hỏi, "Lại còn đốt nhiều pháo hoa giữa thanh thiên bạch nhật thế này, cậu không thấy lãng phí sao? Ban ngày đốt pháo hoa, ngoài việc nghe thấy tiếng 'đùng' một cái thì chẳng nhìn thấy gì đẹp đẽ cả."

Nói đoạn, anh ta lại nhìn vỏ bao bì pháo hoa dưới đất, cười nói: "Hơn nữa mấy loại pháo hoa này của cậu đều là loại đắt tiền, bắn lên rực rỡ sắc màu, đẹp cực kỳ. Thế mà cậu lại đốt vào ban ngày, không thấy được pháo hoa nở rộ, cậu không thấy tiếc sao?"

"Tiếc cái gì mà tiếc, tôi vui là được chứ gì?" Cố Tử Diệp gắt gỏng nói, "Đừng có làm cụt hứng của tôi."

"Vậy thì nói xem vì sao cậu lại vui đi?" Viên Hiên Hạo cũng ngơ ngác, liền đoán: "Chẳng lẽ là mới có bạn gái?"

Tiền Nhất Phàm gật đầu: "Tôi thấy đúng là giống thật!"

Cố Tử Diệp: "..." Giống chỗ nào? Giống chỗ nào chứ? Rõ ràng chẳng giống tí nào cả.

Ngay sau đó Cố Tử Diệp hào hứng nói: "Là Chu Hồng Uy bị bắt vào cục cảnh sát rồi, còn bị Giang cục trưởng định tội đủ thứ tội danh."

"Hả?" Ba người kia vô cùng ngạc nhiên, "Sao thế, Tử Diệp, cuối cùng cậu cũng lật đổ được Chu Hồng Uy rồi à?"

"Không phải tôi!" Cố Tử Diệp lắc đầu nói, "Là Tiêu Lăng Ngọc!"

"Hả, Tiêu Lăng Ngọc?!" Đối với câu trả lời này, ba người rõ ràng là rất kinh ngạc, "Đang yên đang lành, sao Tiêu Lăng Ngọc lại đột nhiên lật đổ được Chu Hồng Uy?"

Cố Tử Diệp cười khinh miệt nói: "Tên rùa rụt cổ Chu Hồng Uy đó chẳng phải muốn dùng cách đối phó với người phụ trách căn cứ rau xanh để đối phó Tiêu Lăng Ngọc sao? Ai ngờ Tiêu Lăng Ngọc tìm được cơ hội nhắn tin cho tôi, nói người của khách sạn Nghi Gia cử hai gã to con đến tìm cô ấy, bảo tôi báo cảnh sát."

"Nhưng nếu là cậu báo cảnh sát thì cũng đâu có ích gì?" Trịnh Hải Dương nghi ngờ hỏi, "Chỉ cần cậu gọi điện đến cục cảnh sát, mấy cảnh sát viên nhỏ tiếp nhận thì cũng chỉ là diễn kịch cho xong thôi."

"Thế nên tôi không gọi trực tiếp đến cục cảnh sát, mà gọi thẳng cho bác Trần, sau đó nhờ bác Trần gọi cho Giang cục trưởng."

Cố Tử Diệp đắc ý nói: "Trước đây những chuyện liên quan đến Chu Hồng Uy, vì e sợ Chu Đàm Hùng là phó cục trưởng nên cấp dưới thường giấu giếm Giang Thao. Lần này Chu Hồng Uy đang trong quá trình phạm tội, tôi liền đem sự thật tâu trực tiếp vào tai Giang Thao, cho dù Chu Đàm Hùng muốn bao che cũng không bao che nổi. Giờ thì hay rồi, chính Chu Đàm Hùng cũng đang bị đình chỉ công tác để điều tra, đối với chuyện của Chu Hồng Uy lần này hoàn toàn không nhúng tay vào được."

Ba người nghe xong, đồng loạt gật đầu tán thành: "Nói như vậy thì đúng là một chuyện đại hỷ."

"Nhưng Tử Diệp này, tôi nghe nói Chu Hồng Uy là kẻ rất xảo quyệt gian trá. Lần này tuy hắn không ngờ Tiêu Lăng Ngọc sẽ báo cảnh sát, nhưng hắn vốn là người cẩn thận, không thể để lộ sơ hở lớn như vậy cho người ta nắm thóp chứ?" Tiền Nhất Phàm phân tích đầy nghi hoặc, "Nếu không thì dù có Chu Đàm Hùng làm ô dù, mà bản thân mình đầy sơ hở thì cũng không bảo vệ nổi."

"Thế nên mới nói, vỏ quýt dày có móng tay nhọn," Cố Tử Diệp vui vẻ nói, "Bọn họ ai cũng không ngờ tới Tiêu Lăng Ngọc lại mang theo bút ghi âm, ghi lại toàn bộ cuộc đối thoại lúc đó. Chứng cứ rành rành, dù có khéo mồm khéo miệng đến đâu cũng vô dụng."

"Hả, mang theo bút ghi âm?" Ba người vô cùng kinh ngạc, "Tiêu Lăng Ngọc làm sao mà nghĩ ra việc mang theo bút ghi âm nhỉ, đúng là quá thông minh."

"Tuy nhiên, với sự xảo quyệt và mức độ cảnh giác của Chu Hồng Uy, sao hắn lại không khám người Tiêu Lăng Ngọc?" Tiền Nhất Phàm đầy thắc mắc.

"Đúng vậy, hắn làm việc vốn cẩn thận, nếu không thì những thủ đoạn trước đây hắn dùng đã chẳng bị ai kiện ngã được, chính là vì hắn làm việc không bao giờ để lại dấu vết mà." Viên Hiên Hạo nghi ngờ hỏi.

"Tôi nghĩ hay là vì Tiêu Lăng Ngọc là con gái nên hắn ngại không khám người?" Trịnh Hải Dương đoán.

"Xì, nếu thật sự vì đối phương là con gái mà bỏ qua việc khám người thì chứng tỏ hắn còn có chút giới hạn và phong thái quân tử. Nhưng những người hắn đối phó trước đây đâu phải không có phụ nữ. Ví dụ như cô gái bán hải sản đó chẳng phải là con gái sao, hắn đã làm thế nào? Bắt thuộc hạ lột sạch đồ người ta ra để xác nhận không có thiết bị liên lạc mới bắt đầu đe dọa."

Cố Tử Diệp khinh bỉ nói: "Cuối cùng hại cô gái đó suýt thắt cổ tự tử, sau đó tuy cứu được nhưng chủ tiệm hải sản buộc phải chuyển cả nhà đi nơi khác vì không muốn con gái ở lại nơi đau lòng như vậy."

"Vậy rốt cuộc là nguyên nhân gì khiến Chu Hồng Uy lại không khám người Tiêu Lăng Ngọc?" Bốn người nhất thời cảm thấy khó hiểu.

Đột nhiên Cố Tử Diệp nghĩ ra điều gì đó, anh ta lớn tiếng nói: "Ồ, tôi hiểu rồi."

"Cậu hiểu cái gì, nói mau!" Ba người đồng loạt vây quanh Cố Tử Diệp, tỏ ý đe dọa.

Cố Tử Diệp hào hứng đoán: "Tôi hiểu rồi. Bởi vì ngay từ đầu Tiêu Lăng Ngọc đã tỏ thái độ thỏa hiệp, không phản kháng quyết liệt như những người khác, sau đó lại rất nghiêm túc nói muốn về nhà lấy tài liệu hợp đồng làm ăn, thuộc hạ của Chu Hồng Uy liền lơ là mất cảnh giác, tự cho rằng Tiêu Lăng Ngọc không dám giở trò gì nữa.

Bởi vì bọn họ lấy Tiêu Lăng Diệp ra để đe dọa. Vì em trai mình, chắc chắn Tiêu Lăng Ngọc không dám mạo hiểm. Thế nên bọn họ hoàn toàn không ngờ tới Tiêu Lăng Ngọc đã tranh thủ lúc lấy tài liệu để nhờ tôi báo cảnh sát, còn giấu cả bút ghi âm. Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất, bọn họ không tài nào ngờ được Tiêu Lăng Ngọc lại đường hoàng cầm bút ghi âm trong tay như vậy."

Nghĩ đến lúc đó, Chu Hồng Uy và Chu Đàm Hùng nhìn thấy Tiêu Lăng Ngọc mở tập hồ sơ, trực tiếp lấy bút ghi âm ra, khuôn mặt tái mét trông thật là hả dạ.

Nghe Cố Tử Diệp nói xong, những người khác đều cười lớn: "Haha, đám Chu Hồng Uy đúng là đáng đời. Cái này gọi là lật thuyền trong mương đây mà."

"Chuyện này đúng là phải ăn mừng thật lớn." Sau trận cười lớn, cả bốn người đồng thanh quyết định.

Trong khi bốn người đang ăn mừng thì nhà họ Chu lúc này lại rối tung lên.

Lão gia tử nhà họ Chu đã ngoài bảy mươi tuổi, tóc hai bên thái dương bạc trắng, mặt đầy nếp nhăn, chỉ cần hơi nhíu mày là có thể kẹp chết một con muỗi, đôi mắt nhỏ như mắt chuột giống hệt Chu Hồng Uy đang lóe lên tia nhìn sắc sảo và gian trá ẩn giấu bên trong.

Ông ta hai tay chống gậy, không ngừng nện xuống đất, vẻ mặt đầy uy nghiêm và giận dữ.

Trước mặt ông ta là hai đứa con trai đang cúi đầu chịu đựng cơn thịnh nộ.

"Chuyện này rốt cuộc là thế nào?" Chu Quốc Kiến nghiêm giọng quát hỏi, "Sao Uy nhi lại bị bắt vào đó?"

Lúc này, Chu Hoa Anh vốn đang ngồi trên ghế sô pha với vẻ mặt đầy lo lắng, nhưng cũng đầy phẫn nộ nói: "Ba, nghe nói Uy nhi là do chính tay chú ba bắt vào đấy."

Chu Quốc Kiến có ba người con trai, con cả Chu Hoa Minh, con thứ Chu Hoa Anh, con út Chu Đàm Hùng.

Chu Hoa Minh có hai con gái, Chu Hoa Anh chỉ có một con trai chính là Chu Hồng Uy, Chu Đàm Hùng cũng có hai con gái.

Thế hệ thứ ba của nhà họ Chu chỉ có mỗi Chu Hồng Uy là nam đinh, đương nhiên nhận được muôn vàn sự sủng ái của Chu Quốc Kiến, kéo theo đó là cha hắn Chu Hoa Anh cũng là đứa con được Chu lão thái gia yêu quý nhất.

Lúc này, cơn thịnh nộ của ông ta tự nhiên trút lên đầu con cả Chu Hoa Minh và con út Chu Đàm Hùng.

Nghe lời của ông hai, Chu Quốc Kiến lập tức chĩa mũi dùi vào Chu Đàm Hùng, nghiêm giọng quát: "Chú ba, chuyện này là sao? Nếu chú không giải thích rõ ràng thì đừng trách tôi không khách khí."

"Chú ba, bình thường tôi chẳng bảo chú phải quan tâm đến Uy nhi là cháu ruột của chú đó sao? Chú quan tâm kiểu gì mà lại bắt Uy nhi vào tù thế hả?" Chu Hoa Anh cũng tỏ ra vô cùng giận dữ, "Chú không cho tôi một lời giải thích, tôi tuyệt đối không để yên đâu."

Nói đến đây, ông ta dừng lại một chút rồi nói tiếp: "Tôi biết bình thường chú luôn ghen tị với việc tôi sinh được con trai, còn chú chỉ có hai đứa con gái. Thế nên bây giờ chú bắt Uy nhi vào là để trả thù tôi, đúng không?" Gương mặt Chu Hoa Anh lộ rõ vẻ đau lòng.

Chu Hoa Anh cậy mình sinh được nam đinh duy nhất cho nhà họ Chu, bình thường không ít lần diễu võ dương oai trước mặt anh cả và em út.

Ông ta tự cho mình là đại công thần của nhà họ Chu, tất cả mọi người trong nhà đều phải chiều theo ý ông ta, phải cho ông ta ăn, cho ông ta uống, cho ông ta tiền tiêu.

Vì vậy dù không có công ăn việc làm nhưng ông ta lại sống thong dong tự tại nhất.

Hôm nay tìm người phụ nữ này, mai tìm người phụ nữ khác, không có tiền thì tìm anh cả, muốn quyền thì tìm em út, tóm lại ông ta chỉ là một tên nhị thế tổ có tiền có quyền mà thôi.

Còn Chu Hoa Minh và Chu Đàm Hùng thì chỉ có thể chiều theo đứa em (anh) thứ hai này, ai bảo người ta là đại công thần của nhà họ Chu, sau này bọn họ còn phải cậy con trai ông ta chống gậy cho mình, tức là Chu Hồng Uy sẽ lo hậu sự cho bọn họ.

Mặc dù thời đại đã cởi mở từ lâu nhưng nhà họ Chu vẫn luôn giữ tư tưởng phong kiến như vậy.

Nghe anh hai chất vấn, Chu Đàm Hùng cũng đầy nỗi khổ tâm.

Nào phải ông ta bắt người chứ, rõ ràng là tên khốn Giang Thao đó đã gài bẫy ông ta.

Hắn đột ngột đi bắt người, còn bắt ông ta đi cùng.

Giữa đường biết người bọn họ định bắt là Chu Hồng Uy, lại còn với tội danh bắt cóc, ông ta đã định tìm cách thông báo cho Chu Hồng Uy mau chóng thả người đi, không có hiện trường phạm tội thì Giang Thao dù có dẫn ông ta đi cũng chỉ là công cốc.

Khi ông ta định lấy cớ đi vệ sinh để thông báo thì phát hiện điện thoại không có trên người.

Lúc đầu ông ta tưởng là quên mang theo.

Ai ngờ cái điện thoại đó lại nằm trong túi Giang Thao, hắn đã nẫng mất điện thoại của ông ta từ lúc nào không hay.

Khi bọn họ dẫn cảnh sát đến cửa nhà Chu Hồng Uy, Giang Thao đã nghe điện thoại ngay trước mặt ông ta.

Nghe xong, hắn vừa trả lại điện thoại vừa tỏ vẻ vô tội nói với ông ta: "Xin lỗi nhé, tôi không ngờ mình cầm nhầm điện thoại, lại nghe cuộc gọi của anh." Sau đó hắn còn giả vờ thắc mắc hỏi: "Chu phó cục à, Chu Hồng Uy này là ai mà ngông cuồng thế, còn gọi anh là chú nữa? Chẳng lẽ đúng là cháu ruột của anh sao?"

Lúc đó ông ta tức đến xanh cả mặt.

Đúng là nói nhảm!

Điện thoại của hai người hoàn toàn khác nhau, hắn đâu có mù mà cầm nhầm được?

Hơn nữa, khi nghe điện thoại của tôi, hắn còn dám nói trước mặt tôi là tôi đã đi vệ sinh.

Sau đó, ông ta không còn cách nào khác, chỉ đành đi theo vào sân.

Thấy đối tượng mà Chu Hồng Uy định cưỡng ép làm ăn lại là một cô gái trẻ, ông ta lập tức nảy ra ý định, trực tiếp bảo cô gái đó lấy danh nghĩa là bạn gái.

Nhưng ông ta không ngờ tới cô gái đó lại là người quen của Giang Thao.

Như vậy chẳng khác nào ông ta đã gây ra một sự nhầm lẫn tai hại.

Cũng may cháu trai ông ta thông minh lanh lợi, lập tức đưa ra gợi ý, đem em trai cô gái đó ra để đe dọa, ý đồ ép cô ta phải thỏa hiệp.

Nhưng điều ông ta càng không ngờ tới là cô gái đó lại mang theo bút ghi âm.

Mang theo bút ghi âm, đúng là chỉ có cô ta mới nghĩ ra được.

Cứ tưởng chỉ là một người phụ nữ yếu đuối, ai mà ngờ được lại dám đâm sau lưng bọn họ một nhát chí mạng như vậy.

Chu Hồng Uy bị bắt, ông ta cũng phải chịu kết quả đình chỉ công tác để phối hợp điều tra.

Chu Đàm Hùng nói: "Anh hai, Hồng Uy tuy là cháu tôi nhưng từ nhỏ đến lớn tôi luôn đối xử với nó như con đẻ. Bây giờ nó bị bắt, tôi cũng sốt ruột lắm chứ. Còn chuyện ghen tị với anh hai thì hoàn toàn không có."

Dù có ghen tị nhưng ông ta cũng không dám nói ra mặt.

Nếu không anh hai này lại mượn cớ làm loạn thì những ngày sau này của ông ta sẽ chẳng được yên ổn.

Ông ta đối xử với Chu Hồng Uy như con đẻ, còn người cha ruột của đứa "con đẻ" này thì Chu Đàm Hùng thực sự khinh thường.

Chu Hoa Anh sắc sảo hỏi: "Chú sốt ruột, tôi thấy chú chẳng sốt ruột tí nào! Nếu không thì sau khi Uy nhi xảy ra chuyện, chú lại cứ ở lì trong nhà suốt ngày!"

Chu Đàm Hùng mặt đầy vạch đen, ngay sau đó một cơn giận bốc lên, ông ta lớn tiếng nói: "Tôi ở nhà suốt ngày là vì cấp trên đưa ra hình phạt đình chỉ công tác để phối hợp điều tra. Anh tưởng tôi muốn ở nhà, thích ở nhà suốt ngày chắc?"

Lời Chu Đàm Hùng vừa dứt, Chu Quốc Kiến và Chu Hoa Minh lập tức im lặng, vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng.

Bọn họ không ngờ chuyện này lại nghiêm trọng đến thế.

Nói là đình chỉ công tác phối hợp điều tra nhưng những người trong trung tâm quyền lực như bọn họ, có mấy ai chịu nổi việc bị điều tra chứ?

Cứ tra ra chắc chắn sẽ có rất nhiều vấn đề.

Chỉ có kẻ đầu óc đơn giản như Chu Hoa Anh là hoàn toàn không nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề.

Ông ta khinh khỉnh nói: "Hừ, đó chỉ là cái cớ của chú thôi!"

Câu nói này khiến Chu Đàm Hùng tức đến tím mặt nhưng vẫn phải nhẫn nhịn.

Chu Quốc Kiến liếc nhìn đứa con thứ hai, nghiêm giọng quát: "Câm miệng!"

Bình thường ông ta tuy sủng ái con thứ nhưng ông ta cũng chưa già đến lú lẫn.

Đứa con thứ hai này có thể sống tự tại thong dong như vậy chẳng phải là vì sau lưng có nhà họ Chu sao, mà nhà họ Chu hiện tại lại phải dựa vào sự phối hợp tiền quyền của hai anh em Chu Hoa Minh và Chu Đàm Hùng.

Thấy cha đang nổi giận, Chu Hoa Anh rất biết điều ngoan ngoãn ngậm miệng lại nhưng lại trút giận lên đầu em út Chu Đàm Hùng.

Dù vậy, bây giờ ông ta cứ nhịn đã, sau này có thể tính sổ sau.

"Chuyện này rốt cuộc là thế nào? Đàm Hùng, chú nói cho rõ xem!" Chu Quốc Kiến nghiêm nghị hỏi.

Sau đó, Chu Đàm Hùng kể lại đầu đuôi sự việc, rồi lo lắng hỏi: "Ba, bây giờ phải làm sao ạ?"

Chu Quốc Kiến chống gậy, vẻ mặt nghiêm nghị và giận dữ, đôi mắt tinh anh lóe lên tia nhìn lạnh lùng, ông ta nói: "Người thắt chuông phải là người cởi chuông!"

Chu Hoa Minh và Chu Đàm Hùng ngẩn ra, sau đó liền phản ứng lại, hỏi: "Ba, ý của ba là?"

BÌNH LUẬN