Chương 1006: Đại kết cục (II) (1)

Thấy Tiêu Lăng Ngọc đã uống hết cà phê, Ông Tịnh Tịnh lập tức lộ ra bộ mặt thật, đắc ý cười lớn nói với Tiêu Lăng Ngọc: "Tiêu Lăng Ngọc à Tiêu Lăng Ngọc, sao cô lại đơn thuần ngây thơ đến thế chứ? Lại còn thật sự tưởng rằng tôi sẽ chân thành xin lỗi cô sao? Hì hì, con tiện nhân này, cô đã cướp hết mọi thứ của tôi, người đàn ông của tôi, tiền tài...
BÌNH LUẬN