Buổi tối tắm xong nằm lên giường, tôi lờ mờ nhìn thấy trên ga giường có một sợi tóc xoăn.
Nhưng tôi đã để tóc đen dài thẳng suốt hai mươi năm qua.
Tóc của em chồng cũng không phải màu này.
Vậy sợi tóc này là của ai?
Một vạn khả năng vụt qua trong đầu tôi, cuối cùng chỉ còn lại một.
Chồng tôi ngoại tình rồi.
Một bác sĩ mà còn có tâm trạng dắt bồ về nhà, mấu chốt là chồng tôi lại chuyên làm phẫu thuật phá thai.
Trước khi cưới, anh ta một mực nói muốn sống kiểu DINK, không muốn sinh con.
Hai đứa tôi ăn ý gật đầu, thế là kết hôn.
Không ngờ em chồng vừa mới bắt gian xong, đến lượt tôi chuẩn bị ngủ cũng không yên.
Thôi, chuyện đã đến nước này, rửa mặt rồi ngủ vậy.
Vừa định chợp mắt thì điện thoại reo, là chồng tôi gọi đến.
Trong điện thoại, anh ta ấp a ấp úng nói phải tăng ca, về muộn một chút. Lạ thật, trước giờ tăng ca chưa bao giờ anh ta báo trước.
Nghe kỹ hơn thì đầu dây bên kia lại có tiếng phụ nữ rên rỉ, lúc gần lúc xa, còn có mấy tiếng nũng nịu: "Ghét quá à".
Tốt lắm, hóa ra tôi đang đóng vai một mắt xích trong màn kịch của bọn họ. Nếu tôi nhịn, cả đêm nay tôi sẽ không ngủ được, còn cô nàng kia nếu vận may không tốt thì sẽ bụng mang dạ chửa.
Thế là tôi gào vào điện thoại:
"Trên giường có tóc xoăn, anh có phải ngoại tình không! Mau cút về giải thích cho rõ!"
Nói xong tôi lập tức tắt máy, úp mặt ngủ thẳng cẳng.
Sáng dậy đã thấy chồng ngoan ngoãn làm bữa sáng trong bếp, còn tôi tuyệt đối không nhắc lại chuyện sợi tóc xoăn kia.
Anh ta vừa đưa quẩy sang phía tôi vừa dò xét sắc mặt tôi, mà tôi thì có sắc mặt gì chứ.
Dĩ nhiên là anh ta diễn vai gì, tôi phối hợp vai đó.
Giờ thì "buff" bạo hành cộng thêm ngoại tình đã tích đủ, không để anh ta ra đi tay trắng thì đúng là lỗi của tôi.
Tôi không biết người phụ nữ đó là ai, cũng không ngu đến mức đi tranh giành một gã đàn ông bạo hành với người đàn bà khác, tôi chỉ cần tiền.
Chỉ có điều giọng nói của người phụ nữ ấy rất đặc biệt, như thể tôi đã từng nghe ở đâu rồi.
Lần nữa gặp lại Trương Chi Chi, mặt cô ta đã hơi hóp lại, trông như hiệu quả thẩm mỹ không mấy tốt.
Khi đang tư vấn, cô ta nghe một cuộc điện thoại:
"Khoảng nửa tiếng nữa thôi, đừng có thúc."
Mà giọng nói ở đầu dây bên kia khiến tôi nghiến chặt răng hàm.
Giọng này, có hóa thành tro tôi cũng nhận ra.
Là chồng tôi.
Trước mắt tôi, Trương Chi Chi với mái tóc xoăn tít, trông trẻ trung xinh xắn.
Cô gái ngoài hai mươi đúng là tốt thật, non nớt đến mức như vắt ra nước được.
Đừng nói chồng tôi thích, đến tôi cũng thấy thích.
Ánh mắt tôi hạ xuống, nhưng cái bụng của cô ta thì tôi không thích nổi.
"Cô mang thai mấy tháng rồi? Trẻ thế này đã làm mẹ sao?"
Trương Chi Chi cũng chẳng thèm giả bộ, dùng lực đấm vào bụng mình mấy cái.
Bụng tôi co rút lại, mồ hôi lạnh túa ra.
"Nhẹ tay thôi, đứa bé..."
Chưa nói xong, Trương Chi Chi đã từ trong bụng rút ra một cái gối, rồi phá lên cười.
Hóa ra là giả mang thai để lừa ăn lừa uống.
"Tôi sao có thể ngu đến mức sinh con cho đàn ông, còn muốn dùng đứa trẻ để trói chân tôi lại ư? Giờ là thời đại nào rồi."
Cô ta sống tỉnh táo thật, xem ra chồng tôi đã rơi vào hố rồi.
"Bác sĩ, cô xem mặt tôi có khuyết điểm gì thì chỉnh hết cho tôi đi, dù sao cũng không phải tôi tự bỏ tiền túi."
Chưa kịp trả lời, ngoài cửa đã vang lên tiếng gõ dồn dập.
Mở cửa ra, người đến lại là Tiểu Thanh.
Khi cô ta nhìn thấy Trương Chi Chi đang ngồi tư vấn, nhất thời không dám tin vào mắt mình.
Tiểu Thanh gần như lao lên như sói đói, túm tóc Trương Chi Chi giật mạnh một trận.
Hai người lập tức quần nhau túi bụi, tôi đứng bên cạnh giả vờ can ngăn.
"Con đĩ kia, chính mày câu dẫn chồng tao!"
Trương Chi Chi cũng không vừa, tung một cú đá thật mạnh vào bụng Tiểu Thanh.
"Chồng mày cái gì, có đăng ký kết hôn chưa? Loại như mày cũng đâu có hợp pháp."
Tiểu Thanh bị đá trúng chỗ đau, lập tức nhảy dựng lên.
Đề xuất Cổ Đại: Nàng Khoác Long Bào