Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 3

"Chát" một tiếng, cái tát giáng thẳng vào mặt Phó Bác.

"Cái thằng súc sinh này, tao đã bảo mày dù điều kiện thế nào cũng phải cưới con nhà người ta về, mày điếc tai à?"

Nói xong, bà ta túm tai Phó Bác lôi đến trước mặt chúng tôi, cười xởi lởi xin lỗi: "Thông gia à, thật ngại quá, Phó Bác còn trẻ chưa hiểu chuyện, mong mọi người bao dung cho, tôi thay mặt nó xin lỗi mọi người."

Nói đoạn, bà ta chọn đúng mẹ chồng tôi – người trông có vẻ dễ nói chuyện nhất – mà quỳ sụp xuống.

Vừa quỳ bà ta vừa cam đoan: "Mười vạn tệ này tôi nhất định sẽ sớm gom đủ cho ông bà, cứ yên tâm."

Mẹ chồng tôi sướng rơn trong lòng, chồng tôi cũng đang nhẩm tính trong đầu về khoản mười vạn tệ sắp vào túi, nhưng tôi lại xua tay một cái: "Không cần nữa đâu."

Tôi vừa nói vừa đỡ bà ta dậy: "Tôi nói này bà tóc xù... à không, mẹ Phó Bác à, nhà chúng tôi cũng chẳng phải muốn ngồi đó mà ép giá, chúng tôi chỉ muốn xem Phó Bác có thật lòng muốn cưới Tiểu Thanh nhà mình hay không thôi."

Dứt lời, tôi nháy mắt với Tiểu Thanh một cái, nó lập tức hớn hở chạy lại nịnh bợ, đỡ lấy bà mẹ chồng tương lai.

Thậm chí nó còn chẳng thèm đoái hoài gì đến mẹ đẻ mình mà đã leo tót lên xe đi thẳng đến khách sạn.

Chồng tôi tức điên người, không ngừng mắng nó là đồ ăn cháo đá bát, rồi lại nhìn tôi, nghĩ đến mười vạn tệ vừa bay mất mà càng thêm nghẹn họng.

Hôn lễ được tổ chức tại một khách sạn năm sao rất lớn, quy mô vô cùng hoành tráng.

Tuy nhiên, suốt cả buổi lễ chỉ thấy mẹ Phó Bác chạy đôn chạy đáo, tuyệt nhiên không thấy bóng dáng bố nó đâu.

Kiếp trước tôi cũng chưa từng nghe nói Phó Bác sinh trưởng trong gia đình đơn thân.

Theo tập tục, tổ chức hôn lễ xong thì nên đi đăng ký kết hôn ngay, nhưng đến tận buổi chiều mà bên nhà trai vẫn không hề đả động gì đến chuyện này.

Mẹ chồng tôi cứ ngỡ họ bận quá nên quên, bèn bảo chồng tôi đi hỏi, chồng tôi vốn đang ôm một bụng lửa giận nên liếc mắt ra hiệu cho tôi.

Tôi nhẹ nhàng nhắc nhở mẹ chồng Tiểu Thanh một câu, bà ta liền vỗ mạnh vào cái đầu tóc xù của mình.

Chuyện lớn như vậy mà bà ta lại quên mất.

Sau đó, bà ta lại tiếp tục đi chào hỏi khách khứa, toàn bộ tiền mừng cưới đều chui tọt vào túi bà ta.

Không đơn giản, bà tóc xù này quả thực không đơn giản.

Tôi tốt bụng nhắc nhở Tiểu Thanh, nhưng nó lại chẳng để tâm, bảo rằng đăng ký ngày nào mà chẳng được, dù sao hôn lễ cũng đã tổ chức rồi.

Dưới sự thúc ép nhiều lần của tôi, Tiểu Thanh bắt đầu mất kiên nhẫn: "Trời ạ, mẹ anh Phó Bác nói rồi, hôm nay không phải ngày hoàng đạo để đăng ký, bà ấy đã đi xem thầy rồi, bảy tháng sau mới là ngày đại cát."

Bảy tháng sau?!

Nghe giọng điệu thản nhiên của Tiểu Thanh, tôi thật sự toát mồ hôi hột thay cho nó.

Nếu là trước đây, tôi nhất định sẽ mắng nó là đồ ngu, đây rõ ràng là một cú lừa, nhưng bây giờ nếu tôi nói vậy, ước chừng nó cũng chỉ ném lại cho tôi một câu: "Dù là lừa đảo, tôi cũng cam tâm tình nguyện mắc mưu!"

"Tiểu Thanh, em đúng là có phúc, gặp được bà mẹ chồng tốt thế, chắc là bà ấy muốn chọn ngày thật đẹp để sau khi đăng ký, hai đứa sẽ gắn bó cả đời, một ngày cũng không rời xa nhau đấy!"

Tiểu Thanh lộ ra vẻ mặt thẹn thùng, nũng nịu xoắn xuýt.

Ở phía bên kia, mẹ chồng tôi vừa nghe tin phải bảy tháng sau mới được đăng ký kết hôn thì tức đến mức ngất xỉu tại chỗ.

Đừng vội ngất, chuyện hay mới chỉ bắt đầu thôi.

Hôm đó khi đang làm việc, tôi nhận được một cuộc điện thoại tư vấn, giọng nói này nghe có chút quen thuộc.

"Chào cô, ở chỗ cô có làm phẫu thuật gọt xương gò má không?"

"Bên tôi cần phải thăm khám trực tiếp, bà xem khi nào có thời gian thì qua một chuyến ạ."

Giọng nói này tôi càng nghe càng thấy quen, sao mà giống giọng của mẹ chồng Tiểu Thanh thế nhỉ.

Sau khi hẹn xong thời gian, về nhà tôi có đem chuyện này ra kể như một tin bát quái với mẹ chồng.

Bà trề môi: "Già đầu rồi còn đòi phẫu thuật thẩm mỹ, thật chẳng biết sợ đau là gì, tôi là tôi ghét nhất mấy đứa đi thẩm mỹ, trông chẳng ra làm sao cả."

Tôi biết mẹ chồng vẫn luôn định kiến với nghề nghiệp của mình, bà thường xuyên càm ràm với chồng tôi rằng bác sĩ là phải cứu người giúp đời, còn tôi thì toàn kiếm "tiền thất đức".

Nói nhiều quá, khiến chồng tôi nhìn tôi cũng thêm vài phần chán ghét.

Đến đúng giờ hẹn, người xuất hiện lại là một cô gái trẻ đeo khẩu trang kín mít.

Đề xuất Cổ Đại: Thử Hôn Thất Bại Lại Vướng Phải Thế Tử Cuồng Si
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện