Sau khi chị Chương rời đi, thỉnh thoảng tôi vẫn nhớ về chị.
Tôi nhớ người chị dù chỉ ra ngoài một phút cũng phải che ô, nhớ người dù trong phòng có gián cũng có thể dũng cảm đối mặt mà chẳng chút sợ hãi.
Phong cảnh nơi đây rất đẹp, ban ngày có những đám mây trắng lớn tản mạn trên không trung, bầu trời xanh trong vắt.
Buổi tối có ráng chiều rực rỡ bao phủ một nửa vòm trời, soi bóng xuống những dãy nhà kiểu Huy phái, cảm giác như thể xuyên không về thời cổ đại xa xưa và được gặp gỡ những con người của thời đại đó.
Ngày tháng của chúng tôi cứ thế trôi qua, lúc bận rộn, khi lại thong dong.
Điều khác biệt là tôi và mọi người ngày càng trở nên thân...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 6 giờ 13 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Đề xuất Đồng Nhân: Đấu Phá: Xuyên Thành Tiêu Viêm Vạn Nhân Mê, Lạc Vào Tu La Trường