Ánh mắt Sư Khuê vẫn dõi theo màn sương. Chàng nghe thấy tiếng động vọng ra từ đó, nghĩ đến thân phận của kẻ đến, lòng bàn tay Sư Khuê toát mồ hôi lạnh.
Chàng không ngờ rằng Chiến Vương phi chẳng những đã đến, mà còn đến nhanh đến vậy!
"Chiến Vương phi đã đến, hà tất phải ẩn mình?" Sư Khuê bình tĩnh cất tiếng. "Người đến chẳng phải vì cứu người sao? Nếu không chịu lộ diện, e rằng kẻ đó sẽ phải chôn cùng bọn ta."
Từ trong màn sương dày đặc, một người bước ra. Nàng vận bộ cẩm y đen bó sát, mái tóc dài búi cao thành đuôi ngựa sau gáy, tay nắm chặt thanh bảo kiếm còn vương máu. Giờ phút này, nàng không còn dáng vẻ của một quý phụ khuê các, mà tựa như một nữ sát thủ đầy sát khí.
"Các ngươi không phải thổ phỉ." Tô Thanh Ly nhìn Sư Khuê trên đài cao, u u nói. "Các ngươi là tư binh được nuôi dưỡng."
"Trong hang ổ thổ phỉ, chỉ có thổ phỉ." Sư Khuê nói mà không để lộ chút sơ hở nào. "Dù người là đương triều Thân Vương phi, cũng phải tuân theo quy củ của thổ phỉ....
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 100.000 linh thạch
Đề xuất Ngọt Sủng: Bà Xã Ngoan Mềm, Nuôi Rắn Ở Mạt Thế