Chương 183: Chọc giận

Tửu quán đã đến giờ mở cửa, nhưng chẳng thấy bóng dáng thực khách nào. Mưa vẫn rơi tầm tã, ngoài cửa sổ một màu tối mịt mờ, liên miên không dứt. Những chiếc đèn lồng vốn nên thắp sáng dọc đường cũng đành tắt ngúm trong cơn cuồng phong và mưa rào. Cái thời tiết này tự nhiên đã dập tắt bao nhiêu ý định ghé quán của những vị khách quen. Dù sao rượu cũng chẳng rẻ, khó...
Quay lại truyện Chưởng Hoan
BÌNH LUẬN