Trời đêm thành phố bị bao phủ bởi một tầng sương mù dày đặc, không phải khói bụi đô thị mà là một thứ áp lực vô hình khiến người ta nghẹt thở. Giữa những tòa nhà chọc trời, không gian như bị bóp méo, để lộ ra những vết nứt sâu thẳm của hư không.
Đứng giữa ranh giới của sự hủy diệt, một bóng người lặng lẽ hiện ra. Ánh mắt hắn thâm trầm, nhìn về phía bốn thực thể đang hiện hữu trước mặt. Đó là những tồn tại vượt xa hiểu biết của nhân loại, những cái tên chỉ nghe thôi cũng đủ khiến linh hồn run rẩy: Đản Dục, Hủ Hủ, Si Ngu và Hư Vô.
Bốn luồng khí tức khác nhau hoàn toàn nhưng lại cùng chung một mục đích, vây hãm lấy không gian nhỏ bé này. Đản Dục mang theo sức sống điên cuồng, Hủ Hủ tỏa ra mùi vị của sự tàn úa, Si Ngu hỗn loạn không định hình, còn Hư Vô lại là một khoảng không tĩnh lặng đến đáng sợ.
Hắn khẽ thở dài, một nụ cười nhạt hiện lên trên môi. Trong tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc này, khi mà cả thế giới dường như đang sụp đổ, hắn lại cảm thấy một sự bình thản lạ kỳ.
“Thật hiếm có, không ngờ vào lúc này mà ta vẫn còn có thể gặp lại ngươi.”
Giọng nói của hắn không lớn, nhưng lại xuyên thấu qua lớp sương mù, vang vọng khắp không gian. Đó không phải là lời chào hỏi của những người bạn cũ, mà là sự cảm thán trước định mệnh trớ trêu.
Đối phương không trả lời ngay lập tức. Không gian xung quanh dường như đông cứng lại. Sự hiện diện của người đó khiến ngay cả bốn thực thể tối cao kia cũng phải kiêng dè đôi chút.
“Ngươi vốn không nên xuất hiện ở đây.” Một giọng nói trầm đục, mang theo hơi thở của thời gian vang lên từ phía Hủ Hủ. “Vòng xoáy này không dành cho những kẻ như ngươi.”
Hắn lắc đầu, bước chân tiến về phía trước một cách vững chãi. Mỗi bước đi, mặt đất dưới chân như được gia cố bởi một sức mạnh thần bí, ngăn chặn sự xâm thực của bóng tối.
“Có những chuyện, không phải cứ muốn tránh là được. Định mệnh đã an bài cho chúng ta gặp nhau tại điểm kết thúc này, vậy thì cứ thuận theo tự nhiên đi.”
Ánh sáng từ những biển hiệu đèn LED của thành phố phản chiếu vào mắt hắn, tạo nên những tia sáng lấp lánh nhưng lạnh lẽo. Cuộc chiến này không chỉ là sự sinh tồn của một cá nhân, mà là sự tồn vong của cả trật tự thế giới hiện đại trước những thế lực cổ xưa.
Đản Dục bắt đầu chuyển động, những xúc tu ánh sáng vươn dài ra, cố gắng nuốt chửng lấy chút hy vọng cuối cùng. Si Ngu thì cười điên dại, âm thanh chói tai làm rung chuyển những tấm kính cường lực của các tòa cao ốc xung quanh.
Hắn đứng đó, cô độc nhưng kiêu hãnh. Trong lòng hắn hiểu rõ, cuộc gặp gỡ này chính là nút thắt cuối cùng cần phải tháo gỡ. Dù kết quả có ra sao, hắn cũng sẽ không lùi bước.
“Đến đi, để ta xem thử sức mạnh của các ngươi sau bao nhiêu năm tháng đã mục nát đến mức nào rồi.”
Đề xuất Ngọt Sủng: Lầm Tưởng Người Trong Mộng Là Tri Kỷ
[Luyện Khí]
Sao không xem được nữa
[Pháo Hôi]
Chương 696 bị lỗi
[Nguyên Anh]
Trả lờiok