Chương 1348: Hỏa Dữ Hỏa Dã Bất Đồng

Ngọn lửa bùng lên giữa lòng thành phố, nhưng nó không mang theo hơi nóng thiêu đốt da thịt thông thường. Đó là một thứ ánh sáng kỳ dị, như thể được rút ra từ tận cùng của linh hồn, soi rọi vào những góc khuất tăm tối nhất của thực tại.

Trong không gian u tối của đô thị hiện đại, những tòa cao ốc chọc trời dường như cũng phải run rẩy trước sự hiện diện của sức mạnh cổ xưa này. Đây không phải là ngọn lửa của nhân gian, mà là mồi lửa khởi nguyên từ thuở hồng hoang, mang theo ý chí của những vị thần đã bị lãng quên.

“Ngươi nghĩ rằng chỉ cần nắm giữ hỏa diễm là có thể đối đầu với ta sao?” Giọng nói trầm đục vang lên từ phía đối diện, mang theo sự khinh miệt sâu sắc và một áp lực vô hình khiến không khí như đông đặc lại.

Kẻ đứng đó toàn thân bao phủ trong một tầng sương mù xám xịt, bốc lên mùi vị của sự mục nát. Đó chính là hơi thở của Hủ Hủ, sự tàn lụi của vạn vật đang âm thầm gặm nhấm không gian xung quanh, biến mọi thứ sống động trở thành tro bụi tàn dư.

Hắn khẽ lắc đầu, ngọn lửa trên tay đột ngột chuyển sang màu trắng tinh khiết, rực rỡ đến mức khiến người ta không dám nhìn thẳng. “Lửa và lửa, vốn dĩ cũng có sự khác biệt rất lớn. Ngươi dùng lửa để hủy diệt, còn ta dùng lửa để định nghĩa lại sự tồn tại.”

Nếu như ngọn lửa của kẻ địch mang theo sự Đản Dục của những sinh vật dị dạng, sinh sôi nảy nở một cách điên cuồng và hỗn loạn, thì ngọn lửa của hắn lại chứa đựng sự tĩnh lặng của Hư Vô, xóa sạch mọi dấu vết của sự ô uế.

Si Ngu đứng từ xa quan sát, đôi mắt đờ đẫn không chút tiêu cự nhưng lại ẩn chứa một nỗi sợ hãi mơ hồ. Ngay cả những thực thể vượt xa tầm hiểu biết của con người, vốn dĩ coi thường quy luật tự nhiên, cũng cảm nhận được sự áp chế tuyệt đối từ bản chất của ngọn lửa ấy.

Hai luồng sức mạnh va chạm vào nhau giữa không trung. Không có tiếng nổ kinh thiên động địa, chỉ có sự im lặng đến đáng sợ khi một bên hoàn toàn bị nuốt chửng, tan biến vào hư không như chưa từng hiện diện.

Thế giới này vốn dĩ đầy rẫy những điều điên rồ và những bí mật không thể chạm tới, nhưng vào khoảnh khắc này, chân lý duy nhất còn sót lại chính là ngọn lửa đang rực cháy kia, thiêu rụi mọi xiềng xích của định mệnh.

Đề xuất Cổ Đại: Miêu cương cổ đồng
Quay lại truyện Chư Thần Ngu Hí
BÌNH LUẬN
Icey
Icey

[Trúc Cơ]

22 giờ trước
Trả lời

Cái méo gì vậy sao từ cháp 1 nghìn ba trăm mấy là truyện méo gì được viết bằng AI đây,Trình Thực của t đâu???  

Đan Chu
Đan Chu

[Trúc Cơ]

3 tuần trước
Trả lời

Hoá ra là Hư Vô chẳng có [ Vận Mệnh ] nào hết:) khổ thân [ Lừa Dối ]

Minh Trần
Minh Trần

[Trúc Cơ]

1 tháng trước
Trả lời

lần đầu thấy khi trá nghẹn lời khi nch với thần linh khác

Tam Hoàng
Tam Hoàng

[Luyện Khí]

1 tháng trước
Trả lời

có khi nào lão Trình Giáp mới là boss cuối hoặc lão Giả thuộc về thế lực có liên can đến thần hay ngay từ đầu ổng chỉ là do Trình Thực tự tạo ra để che đậy quá khứ cô độc của bản thân?

linnie
linnie

[Trúc Cơ]

1 tháng trước
Trả lời

ảnh hài dean mà ảnh khổ=(((

Đan Chu
Đan Chu

[Trúc Cơ]

1 tháng trước
Trả lời

Càng đọc càng thương, ai cũng khổ

Thiên Bích Ngô
2 tháng trước
Trả lời

Truyện hay gần chết, nhân vật chết gần hết

GrumpyApple
GrumpyApple Tài khoản đã xác minh

[Kim Đan]

2 tháng trước
Trả lời

Mấy chương cận kiến chi hội viết cái gì chả hiểu gì cả, cứ như lặp đi lặp lại 1 vấn đề không gắn kết đc mấy chương trước sau

MiMing
MiMing

[Trúc Cơ]

2 tháng trước
Trả lời

Truyện hoàn hảo, chỉ có mấy quả tên mông cổ trong bối cảnh tây phương là...kỳ cực cục kỳ 😞

GrumpyApple
GrumpyApple Tài khoản đã xác minh

[Kim Đan]

Trả lời
2 tháng trước

Tên phiên âm á, mấy chap sau cũng có chap để tên tây, mà nó cứ lẫn lộn tên nhân vật tùm lum, tình tiết đã lú lộn tên x2 cái lú luôn 🥴

Tam Hoàng
Tam Hoàng

[Luyện Khí]

2 tháng trước
Trả lời

chương 93 tt thành ký ức