Chương 1218: Ngươi không phải Hồng Lâm ngươi là ai?

Hồng Lâm trong khoảnh khắc cảm nhận được sát cơ liền toàn thân căng cứng, với sức mạnh của mình cô có bản năng sẵn sàng thoát khỏi vòng ôm của Trình Thực, nhưng cô đã không làm vậy, mà nắm chặt tay, nhíu mày thận trọng hỏi:

"Đừng kích động, là tôi, đã xảy ra chuyện gì?"

Chính biểu hiện thu lực của cô khiến lòng Trình Thực chùng xuống, nhưng anh vẫn không tin thời điểm Hồng Lâm xuất hiện lại trùng hợp như vậy, đúng lúc anh tuyệt vọng nhất, đối phương lộ diện, còn nói là mình đi tới phía trước.

Lý do này rất tinh vi, mọi người chưa từng trực tiếp phá vỡ rào cản thời không, cũng không biết trong vũ trụ chân thực có tồn tại sự vặn vẹo của thời gian hay không, cho nên Trình Thực không cách nào tìm ra sơ hở trong chuyện này, chỉ có thể tạm thời tin tưởng Đại Miêu trước mắt là thật.

Tất nhiên, chữ "thật" ở đây đại diện cho việc Đại Miêu trước mặt anh là một thực thể sống thực sự, chứ không phải là ảo giác tưởng tượng của chính anh, còn thực thể sống này có phải là Đại Miêu hay không, vẫn còn phải xem xét.

Trình Thực nhíu mày suy nghĩ một lát, không dời dao mổ ra, mà dùng bàn tay khác đang khóa chặt Đại Miêu lấy ra một viên xúc xắc, nhẹ nhàng chạm vào lưng đối phương.

Hồng Lâm hiểu ý, cố gắng nhẹ nhàng nhất có thể lôi ra một viên xúc xắc, thấp giọng niệm:

"Đường đến lối về..."

Trình Thực thở phào nhẹ nhõm, anh rút dao mổ lại, cầm xúc xắc chạm vào xúc xắc của Đại Miêu nói: "... thảy đều mệnh định."

Nghe thấy câu này, Hồng Lâm rõ ràng cũng thả lỏng dây thần kinh, biểu cảm dịu đi, nhìn quanh nói:

"Đây chính là vũ trụ chân thực?

Sao chẳng có thứ gì cả?

Trình Thực, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Trình Thực nhìn thẳng vào mắt Đại Miêu, đầu tiên là tự giễu cười khẩy vài tiếng, sau đó thở dài lắc đầu nói:

"Là ta nên hỏi cô đã xảy ra chuyện gì mới đúng.

Ta đến đây không thấy bóng dáng cô đâu, thế là ở trong cái vũ trụ hoang vu này tìm cô suốt mười ngày.

Trọn vẹn mười ngày!

Mà bây giờ cô mới nói với ta là cô vừa mới tới đây..."

Hồng Lâm giật mình kinh hãi, không dám tin nói: "Làm sao có thể! Tôi chỉ cảm thấy một thoáng bóng tối, lúc mở mắt ra đã thấy cậu rồi, sao có thể là mười ngày!"

Trình Thực cẩn thận xem xét biểu cảm của Hồng Lâm, không phát hiện ra bất kỳ điều gì bất thường, nhíu mày lắc đầu nói:

"Ta cũng không biết, nhưng may mà ta tìm thấy cô rồi.

Có điều vật tư ta chuẩn bị không đủ cho tiêu hao tiếp theo, cô..."

Lời còn chưa dứt, Hồng Lâm từ không gian tùy thân lấy ra thức ăn cô đã chuẩn bị.

"Này, tôi đã chuẩn bị rất lâu rồi, đủ dùng!"

Trình Thực mỉm cười hài lòng, có sự hỗ trợ của thức ăn quả thực có thể tiếp tục hành động tìm kiếm quyền năng, nhưng ngay khoảnh khắc Hồng Lâm quay người nhìn ra xa, trong mắt Trình Thực lại lóe lên một tia sắc bén.

Đối phương tuyệt đối không phải Hồng Lâm!

Mặc dù cuộc đối thoại không hề nói dối, nhưng thức ăn trong tay cô ta thì không làm giả được.

Đừng quên Hồng Lâm hiện tại là ai, cô là con gái của 【Phồn Vinh】 Phù Lạp Trác Nhĩ, là ứng cử viên 【Phồn Vinh】 được 【Công Ước】 thừa nhận có thể liệt trong hội nghị chư thần, cô mang trong mình quyền năng "Sức Sống" và "Sung Túc", căn bản không cần dựa vào vật phẩm tiếp tế bên ngoài, sao có thể chuẩn bị thức ăn trong không gian tùy thân?

Cho dù cô vì muốn ứng cứu bạn bè mà cất giữ một ít thức ăn, cũng tuyệt đối không nói ra hai chữ "đủ dùng", cô chỉ cần chia sẻ quyền năng của mình là có thể khiến cả hai tự tại du ngoạn trong vũ trụ chân thực này, nhưng vị Đại Miêu trước mặt này lại không hề nhắc đến hai chữ 【Phồn Vinh】 lấy một lời!

Phát hiện này khiến dây thần kinh của Trình Thực một lần nữa căng thẳng.

Nếu chuyện này xảy ra trong thử thách, Trình Thực có một vạn cách để xác định thân phận đối phương, dù sao kẻ có thể chơi trò hoa mỹ cũng chỉ có người chơi, phạm vi sẽ nhanh chóng thu hẹp xuống còn năm người.

Nhưng đây là vũ trụ chân thực, là nơi Trình Thực chưa từng đặt chân tới, anh thậm chí không biết tất cả những gì xảy ra ở đây có thể dùng kinh nghiệm của thế giới cũ để giải thích hay không!

Ví dụ như Hồng Lâm trước mắt, rốt cuộc là "sinh vật trí tuệ lừa đảo" du đãng trong vũ trụ chân thực, hay là cư dân bản địa giỏi đóng giả trong sự hoang vu này?

Hoặc là đáng sợ hơn một chút, cô ta có phải là Hồng Lâm đến từ một bầu trời sao khác không?

Nếu đúng vậy, điều đó có nghĩa là Đại Miêu trước mắt căn bản không tính là kẻ thù, cùng lắm là một người quen xa lạ, nhưng nếu không phải...

Vậy thân phận của Đại Miêu không nghi ngờ gì đã trở thành quả mìn chôn bên cạnh Trình Thực.

Với phong cách hành sự ổn định thường ngày của Trình Thực, anh sẽ không mang theo một mối đe dọa không xác định như vậy bên mình, nhưng lần này khác, anh không vạch trần "lời nói dối" của đối phương.

Khi một sinh mạng không xác định đang cố gắng dùng cách nói dối để tiếp cận bạn thay vì trực tiếp săn đuổi bạn, điều này chứng tỏ hoặc là nó không thể trực tiếp hạ gục bạn, hoặc là nó có mưu đồ khác trên người bạn.

Trùng hợp là, ở khía cạnh "có mưu đồ" này, Trình Thực từ trước đến nay chưa từng thua.

Đừng quên, anh không chỉ là một kẻ lừa đảo, mà còn là một con bạc, một con bạc điên cuồng.

Vì Hồng Lâm trước mắt là "giả", vậy sự mờ mịt mà cô ta thể hiện đối với vũ trụ chân thực tự nhiên cũng có khả năng là "giả", như vậy, chỉ cần tạm thời ổn định đối phương, biết đâu có thể từ lời nói việc làm của đối phương mà bóc tách từng lớp, tìm thấy nhiều sự thật hơn về vũ trụ chân thực.

Do đó, Trình Thực án binh bất động, tỏ ra vẻ đang suy nghĩ nói:

"Dựa trên những gì ta tìm tòi và hiểu biết về khu vực này mấy ngày qua, vũ trụ chân thực khác xa với dáng vẻ chúng ta thấy trong thế giới.

Nó rộng lớn hoang vu, bao la tĩnh lặng, chúng ta có dốc hết sức lực e rằng cũng không tìm thấy thứ gì, cho nên ta nghĩ trong này có lẽ có mánh khóe gì đó mà chúng ta không biết, ví dụ như thời gian, ví dụ như không gian, có thể khiến chúng ta thăm dò nơi này hiệu quả hơn."

Nói đoạn, Trình Thực còn nhìn về phía Hồng Lâm, Hồng Lâm thì nhíu chặt mày, vẻ mặt mờ mịt, rõ ràng là không biết gì cả.

Thấy đối phương rất thận trọng, Trình Thực tiếp tục:

"Tất nhiên, đây cũng có thể chỉ là suy đoán của ta, vũ trụ chân thực vốn dĩ mênh mông vô tận, con người chúng ta vẫn quá nhỏ bé, tự nhiên không thể hiểu được cái 'thực' của 'chân thực'.

Nhưng dù thế nào đi nữa, hãy hành động đi, không có đường thì tìm ra một con đường."

Hồng Lâm gật gật đầu, hỏi: "Hướng nào?"

Trình Thực cười giơ giơ xúc xắc: "Để nó nói cho chúng ta biết."

Nghe lời này, Hồng Lâm bực bội nói: "Xúc xắc của cậu làm gì có câu trả lời, để tôi."

Nói đoạn, cô quăng ra một viên xúc xắc 12 mặt, tung ra một mặt 7 điểm trong lòng bàn tay, nhìn về phía sau bên hông, hất đầu nói:

"Xuất phát?"

Trình Thực liếc nhìn hướng 7 giờ, trầm tư suy nghĩ.

Đó là hướng hoàn toàn ngược lại với hướng 1 giờ của mình, lần cuối cùng đi như vậy là trong thử thách 【Chiến Tranh】.

Lại muốn đi ngược lại mệnh vận sao?

Trình Thực không nói lời nào, gật gật đầu, đi theo sau Hồng Lâm lao về hướng 7 giờ, vừa mới khởi hành không lâu, anh lại hỏi:

"Làm sao ta có thể trở về thế giới ban đầu?"

Hồng Lâm dẫn đầu dường như không nghe rõ, cô dừng bước quay đầu lại: "Cái gì?"

Trình Thực cười lắc đầu: "Không có gì, hy vọng chuyến này thuận lợi."

...

Bên kia.

Chuyện tương tự gần như được phục chế y hệt trên người Hồng Lâm, chỉ có điều ở đây, người tung xúc xắc biến thành Trình Thực.

Nhìn mặt 1 điểm trên tay Trình Thực, Hồng Lâm khá cạn lời nói:

"Cậu không thể tung ra hướng khác sao?"

Trình Thực bật cười thành tiếng:

"Tung ra một hướng là đủ rồi, vũ trụ chân thực lớn như vậy, chúng ta hoàn toàn mù tịt về nó, thay vì hoang mang trên đường, chi bằng cứ nhắm một hướng mà đánh cược một phen.

Biết đâu thực sự có thể tìm thấy gì đó thì sao?

Chuẩn bị xong chưa Hồng Lâm, chúng ta nên xuất phát rồi."

Mặc dù trong lòng vẫn còn nghi hoặc, nhưng Hồng Lâm vẫn chọn tin tưởng Trình Thực, tiên phong dẫn đầu, đưa anh lao về hướng 1 giờ.

Trên đường đi tự nhiên chẳng thu hoạch được gì, Hồng Lâm đối với chuyện này cũng không bất ngờ, nhưng tận sâu trong lòng cô lại trào dâng một cảm giác bồn chồn khó hiểu.

Đây là giác quan thứ sáu đến từ bản năng chiến đấu của cô, cô luôn cảm thấy mình đang đứng trên bờ vực bùng nổ chiến đấu, nhưng trong cái vũ trụ chân thực trống rỗng này, làm gì có đối thủ nào có thể giao chiến với cô?

Nếu nói nhất định phải có, thì chỉ có thể là Trình Thực đang đi theo sau mông mình, nhưng tại sao cô phải chiến đấu với Trình Thực?

Sự bồn chồn này đến một cách vô căn cứ, Trình Thực không thể nào nội chiến với mình được chứ?

Vậy chắc chắn không phải vấn đề của Trình Thực, mà là mình điên rồi.

Hồng Lâm tự giễu cười cười, nhưng chuyển mắt một cái liền khựng bước chân lại.

Tại sao không phải là vấn đề của Trình Thực?

Sự trì trệ của cô đã thu hút sự cảnh giác của Trình Thực phía sau, Chức Mệnh Sư vung dao mổ ra, thận trọng nhìn quanh, trang trọng nói:

"Phát hiện ra điều gì sao?"

Hồng Lâm trầm tư quay đầu lại, bắt đầu xem xét lại Trình Thực, cái nhìn đầy nghi hoặc đó khiến Trình Thực có chút rợn tóc gáy, cho đến khi anh không chịu nổi cái nhìn này lại hỏi một câu:

"Cô sao thế?"

Hồng Lâm nhíu mày, hỏi ngược lại: "Chúng ta lên đây là để làm gì?"

Trình Thực ngẩn ra, ngay lập tức bừng tỉnh đại ngộ, cười lên.

"Ầy, Đại... Hồng Lâm à Hồng Lâm, chúng ta đã đi một quãng đường dài như vậy cuối cùng cô cũng bắt đầu nghi ngờ thân phận của ta rồi...

Ta cũng không biết nên vì sự cảnh giác của cô mà vui mừng, hay nên vì mạch não của cô mà thở dài nữa.

Nhưng rất tốt, ít nhất cảnh giác không sai.

Chúng ta lên đây là để nhặt lấy quyền năng của 【Chiến Tranh】, phản kháng 【Mệnh Vận】, hiện tại quyền năng 【Chiến Tranh】 không thấy tăm hơi, cô không lẽ muốn đánh với ta một trận, dùng một cuộc chiến tranh để cộng hưởng quyền năng của Ngài chứ?"

Lời này nói ra khiến Hồng Lâm hăng hái muốn thử, cô khởi động cổ tay, vẻ mặt đầy mong đợi nói: "Được không?"

"..."

Trình Thực ngây người, anh chớp chớp mắt, bất lực thở dài, rồi sắc mặt nghiêm túc nói: "Con đường này gian nan, Hồng Lâm, chúng ta phải chịu được sự cô đơn mới được."

Lông mày Hồng Lâm vẫn chưa giãn ra, nhưng cô đã gật đầu.

"Tôi biết, nhưng tôi luôn cảm thấy phía trước hướng này có rủi ro, vì là để phản kháng 【Mệnh Vận】, có lẽ chúng ta nên đổi hướng?

Ví dụ như... bên này?"

Nói đoạn, cô tùy ý chỉ về phía bên cạnh.

Nhìn hướng đó, sự kỳ quái trong mắt Trình Thực lóe lên rồi biến mất.

"Sự cảm ngộ của cô đối với 【Mệnh Vận】 càng lúc càng sâu rồi Hồng Lâm, nghe cô, đi bên này."

Hồng Lâm cười tiếp tục mở đường phía trước, nhưng khi cô quay người đi, nụ cười trên mặt liền thu lại hết, trong mắt lóe lên một tia trang trọng.

Hắn không phải Trình Thực!

Thuật nói chuyện của đối phương không có bất kỳ vấn đề gì, hắn thậm chí biết mình đến vũ trụ chân thực để nhặt lấy quyền năng, nhưng Hồng Lâm vẫn phát hiện ra manh mối, bởi vì...

Đối phương vậy mà chưa từng nghi ngờ mình!

Trình Thực là hạng người gì Hồng Lâm quá rõ rồi, nếu nói lòng cảnh giác của mình là 100 điểm, thì tên đó ít nhất phải 1000 điểm, hắn xảo quyệt và ổn định, khi phát hiện mình và hắn bỏ lỡ nhau 10 ngày mới gặp mặt, vậy mà không hề nghi ngờ xem mình có phải là Hồng Lâm thật hay không.

Lúc đầu trong niềm vui tái ngộ, Hồng Lâm đã bỏ qua điểm này, cho đến khi cô vì bản năng chiến đấu rạo rực mà bắt đầu nghi ngờ Trình Thực, mới nhớ ra Trình Thực ngày hôm nay dường như chưa từng nghi ngờ cô.

Điều này đúng sao?

Đặt trong thế giới ban đầu, rất đúng, bởi vì Trình Thực cũng tin tưởng cô.

Nhưng đây là đâu, đây là vũ trụ chân thực, là nơi mọi thứ đều chưa biết và mọi thứ đều có khả năng, hắn dựa vào cái gì mà không nghi ngờ mình?

Chỉ vì biểu hiện của mình không phải giả?

Không, ngay cả như vậy hắn cũng nên kiểm chứng thân phận của mình, bởi vì đó cũng là cách để chứng minh thân phận của chính hắn.

Nhưng đối phương đã không làm vậy.

Cho nên, hắn là ai!?

Là Trình Thực của một thế giới khác, hay là ảo giác do chính mình đã phát điên tạo ra?

Hay là đáng sợ hơn một chút, là "con mắt" của vị Tạo Hóa đó...

...

Quay lại truyện Chư Thần Ngu Hí
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Icey

[Trúc Cơ]

6 ngày trước

Cái méo gì vậy sao từ cháp 1 nghìn ba trăm mấy là truyện méo gì được viết bằng AI đây,Trình Thực của t đâu???  

Ảnh đại diện Thanh Tuyền
4 ngày trước

đã fix hết rồi nhé

Ảnh đại diện Đan Chu

[Trúc Cơ]

3 tuần trước

Hoá ra là Hư Vô chẳng có [ Vận Mệnh ] nào hết:) khổ thân [ Lừa Dối ]

Ảnh đại diện Minh Trần

[Trúc Cơ]

1 tháng trước

lần đầu thấy khi trá nghẹn lời khi nch với thần linh khác

Ảnh đại diện Tam Hoàng

[Luyện Khí]

1 tháng trước

có khi nào lão Trình Giáp mới là boss cuối hoặc lão Giả thuộc về thế lực có liên can đến thần hay ngay từ đầu ổng chỉ là do Trình Thực tự tạo ra để che đậy quá khứ cô độc của bản thân?

Ảnh đại diện linnie

[Trúc Cơ]

1 tháng trước

ảnh hài dean mà ảnh khổ=(((

Ảnh đại diện Đan Chu

[Trúc Cơ]

1 tháng trước

Càng đọc càng thương, ai cũng khổ

Ảnh đại diện Thiên Bích Ngô
2 tháng trước

Truyện hay gần chết, nhân vật chết gần hết

Ảnh đại diện GrumpyApple

[Kim Đan]

3 tháng trước

Mấy chương cận kiến chi hội viết cái gì chả hiểu gì cả, cứ như lặp đi lặp lại 1 vấn đề không gắn kết đc mấy chương trước sau

Ảnh đại diện MiMing

[Trúc Cơ]

3 tháng trước

Truyện hoàn hảo, chỉ có mấy quả tên mông cổ trong bối cảnh tây phương là...kỳ cực cục kỳ 😞

Ảnh đại diện GrumpyApple
3 tháng trước

Tên phiên âm á, mấy chap sau cũng có chap để tên tây, mà nó cứ lẫn lộn tên nhân vật tùm lum, tình tiết đã lú lộn tên x2 cái lú luôn 🥴

Ảnh đại diện Tam Hoàng

[Luyện Khí]

3 tháng trước

chương 93 tt thành ký ức