Chương 1191: Cái gọi là ngu hành
Quý Nguyệt nhìn chằm chằm vào Tôn Miểu, ánh mắt phức tạp vô cùng. Cô không hiểu tại sao một người vốn dĩ lý trí như Tôn Miểu lại có thể đưa ra quyết định điên rồ đến thế. Trong thế giới đầy rẫy sự mục nát và lừa lọc này, mỗi bước đi đều như trên băng mỏng, vậy mà anh ta lại chọn cách đối đầu trực diện với định mệnh.
“Anh có biết mình đang làm gì không?” Quý Nguyệt khẽ hỏi, giọng nói run rẩy vì lo lắng. “Đây không chỉ là mạo hiểm, đây là tự sát. Ngu Hí Đại Nhân sẽ không bao giờ dung thứ cho kẻ dám thách thức trật tự của Ngài.”
Tôn Miểu khẽ cười, nụ cười mang theo chút tự giễu nhưng cũng đầy kiên định. Anh nhìn lên bầu trời xám xịt của thành phố, nơi những tàn dư của Hủ Hủ vẫn đang lảng vảng như những bóng ma không tan.
“Quý Nguyệt, cô có bao giờ tự hỏi, tại sao chúng ta lại được gọi là Truyền Hỏa Giả không?” Tôn Miểu quay lại nhìn cô, ánh mắt sáng rực một cách lạ thường. “Hy Vọng Chi Hỏa không phải là thứ để chúng ta cất giữ trong bóng tối, mà là để thắp sáng con đường cho những kẻ đã mất đi phương hướng.”
Anh dừng lại một chút, rồi tiếp tục với giọng điệu trầm thấp hơn: “Cái gọi là ngu hành, trong mắt kẻ khác có lẽ là sự điên rồ, nhưng đối với chúng ta, đó là sự lựa chọn duy nhất để giữ lại chút nhân tính cuối cùng. Nếu ngay cả việc liều mạng vì một tia hy vọng mà chúng ta cũng không dám làm, thì chúng ta khác gì những Si Ngu Tín Đồ ngoài kia?”
Quý Nguyệt lặng người. Cô nhìn thấy trong mắt Tôn Miểu không phải là sự cuồng tín, mà là một loại giác ngộ đau đớn. Cô biết, dù có nói gì đi nữa cũng không thể lay chuyển được ý chí của người đàn ông này.
“Nhưng cái giá phải trả...” Cô nghẹn ngào.
“Cái giá của sự tự do luôn rất đắt.” Tôn Miểu ngắt lời cô. “Mặc Thù đã chọn con đường của mình, Phương Thi Thiền cũng vậy. Ngay cả Trình Thực, người mà chúng ta luôn coi là kẻ Khi Giả, cũng đang thực hiện ván bài của riêng mình. Tôi không thể đứng nhìn thế giới này chìm vào Yên Diệt mà không làm gì cả.”
Bầu không khí xung quanh dường như đặc quánh lại. Sự hiện diện của Hủ Hủ Dung Khí khiến không gian trở nên ngột ngạt, nhưng ngọn lửa nhỏ nhoi trong lòng Tôn Miểu dường như đang chống lại sự xâm thực của bóng tối.
“0221 Quần Thể Thí Nghiệm đã chứng minh một điều,” Tôn Miểu bước tới gần Quý Nguyệt, đặt tay lên vai cô. “Rằng ngay cả trong sự hỗn loạn nhất, con người vẫn có thể tìm thấy lối thoát nếu họ đủ can đảm để trở nên ngu ngốc. Đó chính là ý nghĩa thực sự của Ngu Hí.”
Quý Nguyệt nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Cô biết mình không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đi cùng anh trên con đường đầy chông gai này. Dù kết cục có là Tân Sinh hay là sự hủy diệt hoàn toàn, cô cũng sẽ không hối hận.
“Được rồi, tôi sẽ giúp anh.” Cô mở mắt ra, ánh nhìn đã trở nên sắc lạnh và quyết đoán. “Nhưng nếu chúng ta thất bại, tôi sẽ là người đầu tiên mắng anh là đồ đại ngốc.”
Tôn Miểu cười lớn, tiếng cười vang vọng trong không gian tĩnh mịch, xua tan đi phần nào sự u ám đang bao trùm. “Thỏa thuận thế nhé. Nếu chúng ta sống sót, tôi sẽ mời cô một ly Long Tỉnh ngon nhất mà Cung Hội Trưởng từng cất giữ.”
Ở một góc khuất của thành phố, Vi Mục - vị Chức Mệnh Sư thầm lặng - đang quan sát tất cả qua những sợi chỉ mệnh vận. Ông khẽ thở dài, đôi tay già nua run rẩy khi nhìn thấy những sợi chỉ vốn dĩ đã đứt đoạn nay lại bắt đầu đan xen vào nhau theo một cách không thể lường trước.
“Ngu hành sao?” Vi Mục lẩm bẩm. “Có lẽ, chính sự ngu ngốc đó mới là thứ có thể xoay chuyển được bánh xe của Sử Học Gia. Triệu Tích Thời, ông có thấy không? Một chương mới của lịch sử đang được viết bằng máu và sự điên rồ.”
Bóng tối vẫn tiếp tục bủa vây, nhưng giữa lòng đô thị huyền huyễn này, một tia sáng nhỏ nhoi đã bắt đầu nhen nhóm, báo hiệu cho một cuộc đối đầu kinh thiên động địa sắp sửa diễn ra.
Đề xuất Trọng Sinh: Sự Phản Bội Của Hai Nữ Nhi
[Trúc Cơ]
Như một con bò:) dắt từ đầu đến cuối
[Trúc Cơ]
Truyện hay gần chết, nhân vật chết gần hết
[Kim Đan]
Mấy chương cận kiến chi hội viết cái gì chả hiểu gì cả, cứ như lặp đi lặp lại 1 vấn đề không gắn kết đc mấy chương trước sau
[Trúc Cơ]
Truyện hoàn hảo, chỉ có mấy quả tên mông cổ trong bối cảnh tây phương là...kỳ cực cục kỳ 😞
[Kim Đan]
Trả lờiTên phiên âm á, mấy chap sau cũng có chap để tên tây, mà nó cứ lẫn lộn tên nhân vật tùm lum, tình tiết đã lú lộn tên x2 cái lú luôn 🥴
[Luyện Khí]
chương 93 tt thành ký ức
[Trúc Cơ]
Càng ngày càng kích thích Ca ngợi [Khi Trá]!
[Trúc Cơ]
Ồ ô Miệng Ca tiết lộ thông tin này thú dzị đấy
[Trúc Cơ]
Tín đồ thì khỏi nói rồi, nhưng mấy người chỉ liên quan đến Sinh Dục thôi mà ai cũng điên vl vậy luôn hả (397)
[Luyện Khí]
chương 68 sai tên.....Trình Thực thành Phương Giác, Tả Dương thành Khả Tháp La
[Luyện Khí]
Trả lời69 cx sai, TT thành PG
[Luyện Khí]
Chương 56 sai tên nhoa, Trình Thực thành Phương Giác