Chương 1192: Bia thứ tư nửa giá

Ba người vây quanh nghiên cứu nửa ngày, vẫn không nhìn ra Cơ Tiếu Chi Mục này có tác dụng gì, nếu nhất định phải nói nó có hiệu quả gì đó...

Thì mắng người thật sự rất thâm.

Dùng để nhục mạ kẻ thù từ đó làm tan rã phòng ngự tâm lý của kẻ thù thì cũng khá tốt, nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó.

Trình Thực im lặng, anh cuối cùng không chịu nổi sự khinh bỉ vô tận mà thu Cơ Tiếu Chi Mục lại, sau đó nhìn hai cái kẻ xui xẻo kia với vẻ mặt cạn lời nói:

"Tại sao chúng ta phải ở đây chịu mắng mấy tiếng đồng hồ chứ?

Là rẻ rúng sao?"

"..."

Trương Tế Tổ không nói lời nào, Lý Cảnh Minh lắc đầu thở dài, có lẽ thật sự là bị mắng đến mụ mị đầu óc rồi, hắn lắc lắc đầu quẳng những tạp niệm ra ngoài, cười khổ nói:

"Nếu Cơ Tiếu Chi Mục đã có trong tay, mục tiêu tiếp theo đại khái chỉ còn lại cái mũi của mặt nạ?

Ta dường như chưa từng nghe thấy tin tức liên quan đến bộ phận này, hai vị có gì có thể chia sẻ không?"

Trương Tế Tổ vẫn yên lặng như cũ, chỉ là sau khi nghe thấy câu hỏi này liền nhìn về phía Trình Thực, ánh mắt đó cứ như thể khẳng định đối phương nhất định biết vậy.

Trình Thực cũng không giấu giếm, nhưng đó dù sao cũng là tin tức do Trình Thực sẹo mang lại, cho nên khi nhắc đến cái tên "Biện Ngụy Chi Tị" này, trong mắt anh lóe lên một tia bi thương khó có thể nhận ra.

"Biện Ngụy Chi Tị...

Thú vị, [Khi Trá] chưa bao giờ phân biệt thật giả, tại sao lại nặn ra một cái Biện Ngụy Chi Tị?

Lẽ nào cái mũi này, sẽ có liên quan đến [Tồn Tại]?"

"Không phải là không có khả năng." Trương Tế Tổ híp mắt lại, đếm kỹ mấy bộ phận mà hắn đã từng thấy, bình tĩnh phân tích nói, "Khuy Mật Chi Nhĩ ở Sandlais đã tạo nên quái đàm 'Trầm Mặc', Cơ Tiếu Chi Mục càng là được tín đồ [Si Ngu] phụng làm thần tứ của Thợ Săn Ngu, nói như vậy, [Khi Trá] bóp nát mặt nạ này, chưa biết chừng là có ý đồ mượn cái này để chiếm đoạt quyền năng của các vị thần khác, vậy cái gọi là Biện Ngụy Chi Tị có liên quan đến [Tồn Tại] cũng không có gì lạ."

"Thông minh đấy lão Trương!"

Trình Thực đã sớm cảm thấy mặt nạ của Crown có lẽ không chỉ là một chiếc chìa khóa mở ra ký ức đã mất của [Ký Ức], hiện tại nghe Trương Tế Tổ phân tích một hồi, cảm thấy chuyện này rất có thể là thật.

Cuộc tranh giành quyền năng giữa chư thần chưa bao giờ dừng lại, mà Thần Vui Vẻ muốn phản kháng [Khởi Nguyên] trong cục diện này, tự nhiên cần nhiều sức mạnh hơn, cho nên việc lấy mảnh vỡ mặt nạ làm môi giới để đào gốc rễ của các tín ngưỡng khác... Ngài tuyệt đối làm ra được.

Chỉ là không biết Biện Ngụy Chi Tị này rốt cuộc có liên quan đến [Tồn Tại] nào.

Trình Thực tất nhiên muốn là [Thời Gian], dù sao [Thời Gian] là ân chủ của anh, cũng chẳng có thời gian ngăn cản anh tìm mũi.

Nhưng nếu là [Ký Ức]... Trình Thực liếc nhìn Long Vương một cái, thầm nghĩ chuyện này tám phần là thật sự rơi lên đầu Long Vương rồi.

Tuy nhiên anh ngược lại không gây áp lực gì cho đối phương, mà là mỉm cười nhìn về phía Trương Tế Tổ nói:

"Lão Trương gần đây rất nhạy bén nha, có phải lén lút chúng tôi tìm thấy nguồn tin tức mới nào ở bên ngoài rồi không, không chia sẻ chút sao?"

Nghe Trình Thực mỉa mai châm chọc, Trương Tế Tổ híp híp mắt, liếc anh một cái nói:

"Thấy nhỏ biết lớn, nhìn lỗ hổng đoán toàn thể, khi thông tin đã biết đủ nhiều, tự nhiên có thể suy luận ra những chuyện chưa biết.

Tôi không tin hai vị đang ngồi đây lại không nghĩ tới điểm này, chẳng qua là tôi nhanh miệng nói ra trước một bước mà thôi.

Anh muốn hỏi gì thì cứ nói thẳng, còn mỉa mai nữa tôi không ngại chôn anh trong mộ cho tỉnh táo lại đâu."

Nói đoạn, hắn còn nhấc nhấc cái xẻng sắt trong tay.

Trình Thực nhướng mày, ngữ khí càng thêm quái dị nói:

"Quản lý nghĩa trang còn khá kính nghiệp đấy, nhưng anh thật sự nghĩ xúc vài xẻng đất vỗ vài cái xuống đất là có thể lừa được chúng tôi sao?

Chúng tôi cũng đâu có mù, cho dù ánh sáng ở đây có tối đến đâu, bia mộ nào thay đổi kiểu dáng vẫn có thể nhìn ra được đấy.

Tôi thấy Long Vương nhịn rất lâu rồi không hỏi sắp nhịn không nổi rồi, nên tiện thể hỏi hộ hắn luôn, tại sao phải đổi bia?"

Tầm mắt anh lướt qua hàng bia mộ chư thần hàng đầu tiên, rất rõ ràng có thể thấy trong mười lăm tấm bia mộ này có hai tấm bia mộ đều đã được thay thế, trở nên tinh xảo hơn.

Nhưng nếu chỉ là thay thế bình thường, Trình Thực tuyệt đối sẽ không nghĩ nhiều, cái quái chính là ở hai tấm bia mộ bị thay này, thật sự có vấn đề.

Anh lại liếc nhìn Trương Tế Tổ, đầy ẩn ý nói:

"Lại tại sao tình cờ thay đúng là bia mộ của [Phồn Vinh] và [Chân Lý]?

Lão Trương mắt híp, anh đã biết điều gì?"

Đúng vậy, Trương Tế Tổ chính là lên đây để thay bia mộ, hắn đã chạm khắc tinh xảo bia mộ của các vị thần đã vẫn lạc, nhưng không chọn đặt trong nghĩa trang mà lại thay thế bia mộ vốn có của địa điểm tập hợp Sửu giác.

Hắn làm vậy không vì gì khác, mà là đang dùng cách của mình để nhắc nhở Trình Thực, hắn đã biết được một số thứ.

Hắn biết Trình Thực là người nhạy bén nhất, nhất định có thể nhìn ra điểm mấu chốt trong đó, đến lúc đó suy ngược lại nói không chừng liền có thể suy đoán ra mình đã biết được những tin tức này từ đâu.

Trương Tế Tổ cũng không biết tại sao mình lại được Thần Vui Vẻ chọn trúng, càng không thể làm trái ý chí của Thần Vui Vẻ, nhưng hắn cũng chưa chắc chắn [Khi Trá] rốt cuộc là đang cứu thế hay diệt thế, nếu là vế sau, hắn không muốn trở thành đồng lõa "hãm hại" bạn bè của Thần Vui Vẻ, cho nên hắn đã bày ra một cái cục thế này, một cái cục để bại lộ bản thân.

Nhưng hắn chắc chắn không thể nói thẳng là mình có vấn đề, cho nên sau khi Trình Thực đưa ra câu hỏi, Trương Tế Tổ híp mắt lại nói:

"Gần đây khá rảnh rỗi, cho nên liền muốn đem những bia mộ thô sơ đều đổi thành kiểu dáng mới tinh xảo, cũng coi như là dùng để giết thời gian, tìm chút việc cho mình làm trong cái đời này."

"Ồ~ tôi hiểu rồi, lại là tình cờ mới chạm khắc xong bia mộ của [Phồn Vinh] và [Chân Lý], cho nên liền thay trước đúng không?"

Trương Tế Tổ gật gật đầu: "Đúng vậy, không có thâm ý gì."

Trình Thực bĩu môi, thầm nghĩ ta tin anh mới lạ, cái lão xương khô mắt híp nhà anh xấu tính lắm, chắc chắn là biết [Chân Lý] vẫn lạc rồi.

Tuy nhiên đối với việc này Trình Thực không cảm thấy kỳ lạ, ông chủ [Tử Vong] đã giữ lại ký ức trong cuộc tái thiết thế giới, với sự quyến luyến của vị đại nhân đó đối với lão Trương mắt híp, nói cho đối phương biết cũng là điều có thể hiểu được.

Nhưng điều anh không ngờ tới là, khi sự chênh lệch thông tin quá lớn, ý tứ mà lão Trương mắt híp muốn truyền đạt còn chưa truyền đạt tới nơi đã bị biến dạng rồi, Trình Thực không nhận được tín hiệu cảnh báo từ một vị phái ổn định khác, vẫn đang tự mình muốn có nên đồng bộ chuyện thần minh vẫn lạc cho những Sửu giác này hay không.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, trước khi đi đến vũ trụ thực sự lấy lại quyền năng [Chiến Tranh], tốt nhất vẫn nên giữ bí mật, để tránh xảy ra vấn đề gì không thể lường trước.

Anh không phải là không tin tưởng Sửu giác, chỉ là một số Sửu giác phía sau còn có những ân chủ đang sống, ví dụ như [Ký Ức], nhìn lá phiếu mà [Ký Ức] đã bỏ ra, Ngài dường như vẫn chưa hoàn toàn tiếp cận [Hư Vô], cho nên có một số việc né được thì né.

Trình Thực trầm ngâm một lát, lại cười nói:

"Thế mới thấy anh không có chí tiến thủ rồi lão Trương, có chuyện tốt thế này, sao không nghĩ đến ân chủ của mình trước?

Vị đại nhân đó đã quen với cái chết, dùng sự mới mẻ của bia mộ để lấy lòng Ngài có lẽ hơi thiếu ý vị, nhưng Thần Vui Vẻ thì sao, anh chưa từng nghĩ đến việc đổi cho Thần Vui Vẻ một cái mới trước sao?"

Nghe lời này, Trương Tế Tổ im lặng, đôi mắt híp chặt của hắn liếc lên trên một cái, liền khiến hai người có mặt theo tầm mắt của hắn nhìn lên trên.

Cái nhìn này, liền phát hiện tấm bia mộ Thần Vui Vẻ vốn được dùng làm "đèn lồng" đó đã sớm thay bằng kiểu dáng mới, hơn nữa còn mới y như bia mộ của [Phồn Vinh] và [Chân Lý].

"???"

Không phải chứ, lão Trương mắt híp, anh làm thật à?

Trình Thực há hốc mồm nhìn tấm bia mộ mới trên đỉnh đầu, nhất thời cạn lời, luôn cảm thấy ngụ ý này dường như có chút không được cát tường cho lắm.

Mà lúc này, Trương Tế Tổ lại u u nói:

"Còn muốn thay của ai nữa, bia thứ tư nửa giá."

"..."

...

Quay lại truyện Chư Thần Ngu Hí
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Icey

[Trúc Cơ]

1 tuần trước

Cái méo gì vậy sao từ cháp 1 nghìn ba trăm mấy là truyện méo gì được viết bằng AI đây,Trình Thực của t đâu???  

Ảnh đại diện Thanh Tuyền
5 ngày trước

đã fix hết rồi nhé

Ảnh đại diện Đan Chu

[Trúc Cơ]

4 tuần trước

Hoá ra là Hư Vô chẳng có [ Vận Mệnh ] nào hết:) khổ thân [ Lừa Dối ]

Ảnh đại diện Minh Trần

[Trúc Cơ]

1 tháng trước

lần đầu thấy khi trá nghẹn lời khi nch với thần linh khác

Ảnh đại diện Tam Hoàng

[Luyện Khí]

1 tháng trước

có khi nào lão Trình Giáp mới là boss cuối hoặc lão Giả thuộc về thế lực có liên can đến thần hay ngay từ đầu ổng chỉ là do Trình Thực tự tạo ra để che đậy quá khứ cô độc của bản thân?

Ảnh đại diện linnie

[Trúc Cơ]

1 tháng trước

ảnh hài dean mà ảnh khổ=(((

Ảnh đại diện Đan Chu

[Trúc Cơ]

1 tháng trước

Càng đọc càng thương, ai cũng khổ

Ảnh đại diện Thiên Bích Ngô
2 tháng trước

Truyện hay gần chết, nhân vật chết gần hết

Ảnh đại diện GrumpyApple

[Kim Đan]

3 tháng trước

Mấy chương cận kiến chi hội viết cái gì chả hiểu gì cả, cứ như lặp đi lặp lại 1 vấn đề không gắn kết đc mấy chương trước sau

Ảnh đại diện MiMing

[Trúc Cơ]

3 tháng trước

Truyện hoàn hảo, chỉ có mấy quả tên mông cổ trong bối cảnh tây phương là...kỳ cực cục kỳ 😞

Ảnh đại diện GrumpyApple
3 tháng trước

Tên phiên âm á, mấy chap sau cũng có chap để tên tây, mà nó cứ lẫn lộn tên nhân vật tùm lum, tình tiết đã lú lộn tên x2 cái lú luôn 🥴

Ảnh đại diện Tam Hoàng

[Luyện Khí]

3 tháng trước

chương 93 tt thành ký ức