Hồ ly nhỏ ngẩn ngơ ngước mắt nhìn ta.
"Hóa ra Tiểu Tố Tố là nguyên thân của ngươi sao, cũng tốt, vừa vặn có thể thực hiện lời hứa trước đây của chúng ta."
Nàng lại có thể xem nhẹ sinh tử của chính mình đến thế.
"Trưởng lão trong tộc của các ngươi không dạy bảo ngươi nhất định phải tránh xa nhân tộc sao?"
"Ta biết, nhưng ta không khống chế được bản thân mình. Có lẽ giống như cha mẹ ta từng nói, ta đã bị hắn hạ tình cổ rồi." Nàng nở một nụ cười khổ như thể đã chấp nhận số phận.
Điều kiện mà nàng đưa ra là ép Vương thượng phế Hậu, và ở bên cạnh nàng ba tháng như trước đây.
Hạn định ba tháng vừa đến, nàng sẽ cứu tiểu hoàng tử.
Vương thượng cuối cùng cũng đồng ý, phế truất Vương hậu theo yêu cầu của nàng, cũng không còn chăm chỉ lên triều mỗi ngày nữa.
Hắn ngày ngày cùng nàng rong chơi, còn khởi công xây dựng một tẩm cung xa hoa tột bậc cho nàng.
Hắn còn tổ chức những buổi biểu diễn mãnh thú giác đấu tàn khốc ngay trong cung.
Ta nhìn nàng đêm đêm đàn hát hưởng lạc, không nhịn được mà lên tiếng khuyên can vài câu.
Nàng khẽ liếc đôi mắt đẹp, bảo ta cứ đợi đến khi kỳ hạn ba tháng kết thúc là được.
Ta dường như nhìn thấy một ngọn lửa rực rỡ đang dần dần lụi tắt.
Ta muốn cứu nàng, nhưng ta không biết phải làm sao.
Suy đi tính lại, ta tìm đến hang động của Cửu Vĩ Hồ để báo cho tộc trưởng Cửu Vĩ Hồ.
Tộc trưởng tiếp đãi ta rất khách khí, và cảm ơn ta đã mang đến tung tích về đứa con gái bất hiếu đã mất tích của ông.
Nhưng ông không hề nói rõ sẽ đi cứu viện, chỉ thở dài bảo rằng đó là nghiệt duyên.
Ta thất thần trở về cung, nhảy lên nóc tẩm điện của Vương thượng.
Ta nghe thấy hắn đang an ủi phế Hậu đang khóc lóc thảm thiết.
Hắn nói đợi đến khi Tô Nguyệt nhi cứu sống hoàng nhi, hắn sẽ lập tức thiêu chết vị yêu phi này.
"Hừ, hạng vu nữ gì chứ, dám đe dọa cô! Tưởng giúp cô vài lần là có thể nắm thóp được cô sao, tuyệt đối không thể nào!"
Hắn phẫn nộ nói, giọng điệu đầy vẻ khinh miệt, không còn nghe ra một chút tình ý nào nữa.
Ta truyền đạt lại nguyên văn từng chữ một cho hồ ly nhỏ.
Nàng sững sờ hồi lâu không nói lời nào.
"Hắn đã quyết định đối xử với ngươi như thế, ngươi còn muốn vì hắn mà hy sinh sao! Tiểu hoàng tử cũng đâu phải con của ngươi, ngươi quản sự sống chết của nó làm gì!"
Ta thật sự tức giận đến phát điên, sống không tốt sao!
"Tiểu Tố Tố, ý của ngươi ta hiểu, ta chỉ không rõ tình cảm của nhân tộc vì sao lại thay đổi nhanh đến thế..."
Nàng che mặt khóc nức nở, nỗi đau đứt đuôi như thế mà ta cũng chưa từng thấy nàng rơi lệ.
"Theo lý mà nói ta vốn không nên nói cho ngươi biết, vì ngươi có chết thì ta mới lấy được Linh Lung Tâm của ngươi." Ta lẩm bẩm.
"Không hiểu sao, ta lại có chút không nỡ nhìn ngươi hồn phi phách tán như vậy..."
Ta và nàng sớm tối có nhau mười mấy năm, theo lý cũng đã là những người bạn dị tộc thân thiết rồi.
"Cảm ơn ngươi, Huyền Miêu bán tiên, ngươi còn nhớ câu hỏi đầu tiên khi ngươi gặp ta không? Lúc đó ngươi đã nhìn thấy kết cục của ta không tốt rồi phải không? Cho nên ngươi mới hết lần này đến lần khác hỏi ta có hối hận hay không."
"Bản tiên tự nhiên là nhớ rõ, câu trả lời của ngươi vẫn như cũ sao?" Ta nhìn nàng hỏi.
Ta thầm dự tính, nếu nàng hối hận, ta sẽ đưa nàng đến một nơi không có nhân tộc.
Ta biết bản thân mình rất không ổn.
Tám trăm năm qua, đi qua bao nhiêu nơi, nhìn thấy đủ loại dị tộc.
Chưa bao giờ ta vì một kẻ dị tộc mà cảm thấy khó chịu như thế này.
Hồ ly nhỏ im lặng rất lâu, rất lâu, nàng bưng chén mật hoa hòe để trên bàn suốt cả ngày lên uống cạn sạch.
"Không hối hận, chuyện đã đến nước này, hối hận cũng vô dụng." Nàng quay lưng đi, lau sạch giọt lệ sắp lăn xuống nơi khóe mắt.
Hai tháng sau, không rõ vì lý do gì, tin đồn hồ ly nhỏ hại chết Nhị hoàng tử dần dần lan truyền từ trong cung ra đến dân gian.
Sự bất mãn của bách tính đối với Vương thượng và hồ ly nhỏ ngày càng dữ dội, khiến triều thần không yên.
Họ liên tiếp dâng sớ nói hồ ly nhỏ là yêu phi, là mầm họa mê hoặc quân chủ không thể giữ lại.
Họ yêu cầu thiêu chết yêu phi giữa bàn dân thiên hạ để ổn định lòng dân, phò trợ xã tắc.
Vương thượng nổi giận lôi đình, chém đầu mấy vị đại thần trực ngôn can gián.
Khi trong triều ngoài nội đang rung chuyển dữ dội sắp sửa bùng nổ, thì cũng đã đến ngày cuối cùng của kỳ hạn ba tháng.
Ngày hôm đó nàng thức dậy, im lặng hồi lâu mới bắt đầu thay y phục.
Nàng mặc bộ cung trang màu đỏ thẫm mà mình yêu thích nhất, chải tóc theo kiểu dáng ban đầu.
Chỉ đơn giản búi một nửa theo kiểu nữ tử nhân tộc.
Nhưng nàng không dùng bất kỳ trang sức nào, chỉ cài duy nhất một cành hoa hòe nằm ngang.
Nàng mỉm cười với ta, bảo ta ngày mai nhớ đến lấy Linh Lung Tâm của nàng.
Không hiểu sao, ngay khoảnh khắc nàng bước ra khỏi cửa, ta đã hóa thành hình người gọi nàng lại.
"Ta... tên thật là Huyền Thương..."
"Huyền Thương, cũng là một cái tên rất hay. Tạm biệt, Tiểu Tố Tố."
Nàng quay đầu mỉm cười nhạt với ta, sắc mặt tái nhợt nói lời từ biệt.
Cả hai chúng ta đều hiểu rõ, sẽ không còn khả năng quay trở về nữa.
Đến nửa đêm, nghe thấy một trận náo loạn, ta đuổi theo hướng đó.
Hàng trăm thị vệ vây quanh hồ ly nhỏ đã mất đi chiếc đuôi cuối cùng vào chính giữa.
Họ thậm chí còn mang theo cả mãnh khuyển mà tộc hồ ly sợ hãi nhất.
Hồ ly nhỏ không còn sức chống trả, bị tống vào thiên lao.
Đề xuất Cổ Đại: Minh Nguyệt Soi Chiếu Tiểu Trùng Sơn