Chương 40: Cho cô ấy nhận phòng, đừng để cô ấy nhận ra sơ hở

Cô chạy rất nhanh, rất nhanh.Nhanh đến mức ngay cả cái đau ở đầu gối và mu bàn tay cũng quên mất.Cũng không biết đã chạy bao lâu.Cô ước chừng, chỗ này chắc là đã cách cái trang viên chết tiệt đó một khoảng cách rồi.Lúc này mới dừng bước.Nhưng vẫn không yên tâm, cô không ngừng ngoảnh lại nhìn.Xác nhận phía sau không có người đuổi theo.Mới coi như thở phào nhẹ nhõm.Cuối cùng, cũng chạy thoát khỏi cái...
BÌNH LUẬN