Hạ Phổ dùng tay đỡ lấy cánh tay sắp bị Kiều Khoa bóp gãy.
Giận dữ gầm lên: "Mày sẽ không thật sự định sau này kết hôn với cô ta chứ?"
Khóe môi Kiều Khoa nhếch lên độ cong lạnh lẽo tàn nhẫn, giọng nói bình bình đạm đạm,
"Chuyện của tôi, không phiền cha bận tâm."
Hạ Phổ thấy bộ dạng lơ đãng của anh, lần nữa nổi giận.
Trực tiếp hất đổ ly thủy tinh trên bàn trà.
"Kiều Khoa, cô ta là thân phận gì mày hẳn phải rất rõ!"
"Mày ở bên cạnh cô ta, sẽ chịu đủ sự khinh bỉ và chế giễu của người khác."
Kiều Khoa nhẹ nhàng lắc đầu, giọng điệu rất lạnh, "Chế giễu?"
Anh nhìn đống hỗn độn đầy đất, cảm nhận được bàn tay đang đan trong lòng bàn tay mình đang dần dần lạnh đi.
Độ cong nơi khóe miệng anh kéo ra lại chính xác như góc độ mài dao của đao phủ.
"Cha, ngài tốt nhất nên làm rõ."
"Kẻ bị người ta khinh bỉ, là những con chuột trong cống rãnh không thấy được ánh sá...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 8.400 linh thạch
Đề xuất Cổ Đại: Không Gian Ác Thư Biết Chữa Lành, Năm Thú Phu Dùng Mạng Sủng Ái