Trang viên Tạp Duy Lạp, trong phòng.
Hoắc Cửu Lâm một tay đỡ bát sứ.
Các đốt ngón tay bị hơi nóng của canh giải rượu làm ửng hồng nhạt.
Mèo say nhỏ trong lòng đang dùng gáy cọ vào ngực anh.
Mùi hương từ tóc cô hòa quyện với mùi rượu thoang thoảng.
Dệt thành một tấm lưới dính chặt trong không khí.
“Kỷ Lẫm Lẫm, há miệng.”
Anh đưa canh giải rượu đến miệng cô.
“Không muốn!”
Kỷ Lẫm Lẫm đột nhiên ngẩng đầu, gáy va vào cằm anh.
Cả người mơ mơ màng màng, làm trò say rượu đáng yêu.
“Anh là người xấu, tôi không uống đồ của người xấu.”
Người đàn ông đối mặt với cô bé say rượu trước mắt, có chút dở khóc dở cười.
Anh vốn dĩ là người xấu mà!
Em đâu phải bây giờ mới biết.
Yết hầu người đàn ông cọ xát vào đỉnh đầu mềm mại của cô.
Không biết cô có nghe lọt tai không, anh hạ giọng nhẹ nhàng dỗ dành:
“Uống canh giải rượu trước đã, nếu không sáng mai tỉnh dậy sẽ đau đầu đấy.”
Cô đưa tay đẩy bát...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 8.400 linh thạch
Đề xuất Trọng Sinh: Vương Phi Chỉ Muốn Đăng Cơ