Chương 166: Nhìn thấy màn kịch hay này, sẽ có biểu cảm gì

Nói đến đây, Kiều Khoa đột nhiên bật cười.Không biết là đang chế giễu mẹ mình, bà Katerina.Hay là đang chế giễu chính bản thân anh năm mười tám tuổi.Khoảnh khắc tia chớp xẹt qua bầu trời.Trong bóng hình của bia mộ dường như hiện ra tám năm trước.Vạt váy màu đỏ rượu của người phụ nữ đó.Năm đó, ngày đó, anh mười tám tuổi.Katerina tổ chức một bữa tiệc trong công quán.Bà mời tất cả bạn bè của mình...
BÌNH LUẬN