Đồng Nghiêu cẩn trọng kéo Tất Khiết lại phía sau, ánh mắt âm lãnh quét thẳng lên người Yến Tinh Tinh.
Tất Khiết ôm lấy gương mặt, khóc đến hoa lê đái vũ: "A Nghiêu, xin lỗi, em không cố ý làm Tinh Tinh tức giận đâu. Chỉ là đã lâu không gặp, em muốn trò chuyện với cô ấy một chút thôi. Xin lỗi, xin lỗi anh, đều là lỗi của em."
"Được rồi, đừng sợ, không phải lỗi của em." Đồng Nghiêu nhẹ giọng an ủi, nhưng khi nhìn về phía Yến Tinh Tinh, ánh mắt hắn lập tức trở nên u ám.
"Tinh Tinh." Nghe thấy tiếng động bên này, Cao Phi vội vàng chạy tới, "Em không sao chứ?"
Anh đỡ lấy Yến Tinh Tinh, nhìn sắc mặt trắng bệch của cô, đôi lông mày lập tức nhíu chặt lại.
"Anh Cao." Yến Tinh Tinh rút tay mình ra, khẽ ngắt lời bọn họ, "Em không sao."
Giọng nói của cô có chút dồn dập, dường như đang dốc sức nhẫn nhịn điều gì đó.
"Sinh nhật vui vẻ, xin lỗi anh, vì em mà làm ảnh hưởng đến hứng thú của mọi người rồi." Đầu óc đau nhức âm ỉ, bàn tay Yến Tinh Tinh khẽ run rẩy, cô cầm lấy chiếc túi xách đặt trên ghế, nhỏ giọng nói: "Em còn có việc, đi trước đây."
Cao Phi nhìn gương mặt tái nhợt của cô, trong lòng dâng lên nỗi lo âu: "Để anh đưa em về."
"Không cần đâu anh Cao, anh là nhân vật chính của ngày hôm nay, không thể vắng mặt được, em ổn mà." Cô chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi nơi khiến mình nghẹt thở này.
"Đứng lại." Một giọng nói trầm thấp, lãnh khốc đột nhiên vang lên đầy uy quyền, "Đánh người xong ngay cả một câu xin lỗi cũng không có, ai dạy cô cái quy tắc đó hả?"
Bàn tay cầm túi xách của Yến Tinh Tinh từ từ siết chặt, cô nhắm mắt lại, xoay người nhìn hắn: "Anh muốn tôi xin lỗi cô ta?"
Chạm phải vẻ trắng bệch bệnh tật trên mặt cô, lồng ngực Đồng Nghiêu bỗng thắt lại một nhịp.
Chẳng qua chỉ là đánh một cái tát, tại sao sắc mặt lại kém đến thế kia?
Đồng Nghiêu nhìn Tất Khiết đang khóc lóc thê lương, lại nhìn Yến Tinh Tinh với vẻ mặt quật cường, ánh mắt hắn một lần nữa trầm xuống: "Xin lỗi."
Những người xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán, chỉ trỏ. Những ánh mắt đổ dồn lên người Yến Tinh Tinh đều là sự khinh miệt.
Yến Tinh Tinh nhìn Đồng Nghiêu, ánh nước lấp lánh trong đôi mắt cô dần dần bình lặng lại, rồi hóa thành một sự tĩnh lặng chết chóc. Cô khẽ mỉm cười, không bi cũng chẳng hỉ: "Là tôi sai rồi."
Cô chậm rãi rũ mắt, xoay người, sống lưng thẳng tắp từng bước một bước ra khỏi sảnh tiệc, rời khỏi khách sạn Bình An.
Vừa ra khỏi khách sạn, cô đã không chịu nổi cơn đau từ não bộ truyền đến, phải vịnh vào con sư tử đá trước cửa mà ngồi sụp xuống, hổn hển thở dốc.
Cô siết chặt lấy đầu, tầm nhìn đột nhiên trở nên mờ mịt.
—— "Bệnh tình của cô, chính cô cũng rõ rồi đấy. Theo sự chuyển biến xấu của bệnh, nó sẽ dần ảnh hưởng đến dây thần kinh thị giác, đến cuối cùng, cô sẽ không còn nhìn thấy gì nữa."
"Tôi còn sống được bao lâu?" Mẹ và bà ngoại đều qua đời vào năm hai mươi mốt tuổi, nửa năm trước khi chết thị lực giảm dần cho đến khi mù hẳn. Giống như một lời nguyền, họ đều bị con quái vật bệnh tật bóp nghẹt cổ họng.
"Nửa năm."
Nửa năm... Nửa năm nữa, cô cũng tròn hai mươi mốt tuổi rồi.
Cô lảo đảo đứng dậy, đi ra ven đường muốn gọi một chiếc xe kéo.
Trong cơn mơ màng, nhìn những bóng người mờ ảo, mấy lần vẫy tay cô đều bị người qua đường va phải, nặng nhất là một lần bị ngã nhào xuống đất, trầy xước cả tay chân.
Cô chậm chạp bò dậy từ mặt đất, khuỷu tay và đầu gối truyền đến từng cơn đau rát. Cô phóng tầm mắt ra xa, bóng người lay động, nhưng dù thế nào cũng không nhìn rõ hình dáng của họ.
Một phu xe đi ngang qua dừng lại bên cạnh Yến Tinh Tinh, nhỏ giọng hỏi thăm: "Tiểu thư, cô không sao chứ?"
Yến Tinh Tinh không nhìn rõ người và vật, nhưng vẫn thấy được đại khái, biết phía sau ông ta là chiếc xe kéo, liền nói: "Đưa tôi đến nhà họ Yến ở phố Đông."
Cô quờ quạng lấy tiền trong túi đưa cho phu xe. Khi đến trước cửa nhà họ Yến, cô chỉ kịp gõ cửa hai tiếng rồi hoàn toàn ngất lịm đi.
...
"Ba, ba đừng bỏ con, con sợ lắm, đừng mà, ba ơi..."
Yến Tinh Tinh giật mình tỉnh dậy từ cơn ác mộng, ngơ ngác nhìn tấm rèm giường màu hồng trên đỉnh đầu, mãi vẫn chưa hoàn hồn.
"Uống nước đi."
Một giọng nói trầm thấp hơi khàn truyền đến từ bên cạnh. Yến Tinh Tinh sững người, nghiêng đầu nhìn sang: "Sao anh lại ở đây?"
Những hình ảnh tại sảnh tiệc hiện về trong tâm trí, Yến Tinh Tinh mệt mỏi nhắm mắt lại.
"Bác sĩ đã đến rồi, nói là cơ thể cô rất yếu." Đồng Nghiêu đưa ly nước đến bên môi cô, ánh mắt thâm trầm khóa chặt lấy gương mặt cô.
"Tôi không sao." Yến Tinh Tinh chống tay ngồi dậy, nhận lấy ly nước trong tay hắn, giải thích: "Chỉ là bị nhiễm lạnh một chút thôi."
Trái tim đang thắt chặt dần buông lỏng, xem ra hắn không biết về bệnh tình của cô. Cô nhấp vài ngụm nước rồi đặt ly lên chiếc bàn cạnh giường.
Ánh mắt người đàn ông hạ xuống: "Vết thương trên người cô là thế nào?"
Lúc này, Yến Tinh Tinh mới chú ý thấy khuỷu tay và đầu gối mình đều đã được quấn băng gạc.
Cô hơi ngẩn ra một chút, rồi nhẹ giọng đáp: "Không có gì, gót giày cao quá nên bị ngã một cú thôi."
Ánh mắt Đồng Nghiêu dò xét trên người cô hồi lâu, cuối cùng chất vấn: "Ngày hôm qua, tại sao cô lại đánh Tất Khiết?"
Yến Tinh Tinh khựng lại, ngước mắt nhìn hắn, ánh mắt vẫn trong trẻo như thường lệ: "Bởi vì cô ta đáng đánh."
Trong mắt Đồng Nghiêu tức khắc bùng lên ngọn lửa giận dữ: "Cô ấy là một người bệnh, cô lại không thể bao dung cho cô ấy đến thế sao?"
Yến Tinh Tinh rũ mắt, giọng nói thanh lãnh: "Trên thế gian này, người bị bệnh nhiều lắm."
"Yến Tinh Tinh!" Đồng Nghiêu lập tức tiến lên, bóp chặt lấy cằm cô, gằn giọng: "Có phải cô nhất định muốn hại chết cô ấy mới vừa lòng không?"
Đề xuất Cổ Đại: Đem Của Cải Thượng Thừa Đi Lánh Nạn
[Luyện Khí]
Lại ngược tâm đây