Chương 252: Chúng ta là đồng minh thân thiết

Nghe vậy, Lê Kiều khẽ lắc đầu, nhân tiện đặt cả trọng lượng má mình vào lòng bàn tay anh. “Không cần đâu, anh ta làm quá lên thôi, chuyện nhỏ này không cần anh phải ra tay.”Cảnh Thụy An không có ác ý, có lẽ chỉ là nhiều năm qua anh ta vẫn chìm đắm trong ân tình được cứu mà không thể thoát ra được.***Mười phút sau, Lê Kiều bước ra khỏi phòng trà.Ngoài hành lang, Lưu Vân...
BÌNH LUẬN