Lý Quế Hoa ngày thường hay tán gẫu với các bà các cô trong thôn, đối với tình hình con dâu con gái của mấy thôn lân cận nếu không nói là rõ như lòng bàn tay thì ít nhất cũng biết được năm sáu phần. Vì vậy, bà dựa trên những gì mình biết để chọn người.
Thấy đã đăng ký được hơn hai mươi cái tên mà sân vẫn chật kín người, Lý Quế Hoa gào to: "Mọi người về trước đi, đợi chúng tôi ăn cơm xong rồi quay lại."
Những người đang xếp hàng làm sao chịu đi, đồng thanh nói: "Chúng tôi không vội, cứ ở đây đợi, đợi mọi người ăn cơm xong."
Khó khăn lắm mới xếp hàng được lên phía trước, ai mà cam tâm đi về. Lý Quế Hoa đã nói chỉ tuyển bốn mươi người, nhưng vì cần đại sư phụ sàng lọc nên vòng đầu tiên định mức là sáu mươi người. Hôm qua thôn Điền Gia đã chọn một lượt, vừa rồi lại đăng ký thêm không ít, họ mà về thì coi như hết cơ hội.
Lý Quế Hoa thấy vậy cũng mặc kệ họ, quay người vào nhà ăn cơm. Bữa sáng là do Lý Đại Cữu nấu, cháo trắng nấu với khoai lang, nhưng bây giờ điều kiện gia đình tốt rồi nên món ăn kèm cũng phong phú, có món đậu đũa muối xào thịt.
Mấy người ăn no xong đi ra, phát hiện người trước cửa còn đông hơn, chẳng còn chỗ mà chen chân nữa. Lần này Lý Quế Hoa không nói gì thêm, chỉ ngồi xuống bảo họ báo tên.
Lại đăng ký thêm được mấy người, sau đó Lý Quế Hoa nhìn thấy một gương mặt quen thuộc không thể quen thuộc hơn. Bà hừ lạnh một tiếng nói: "Bà đến đây làm gì?"
Từ Chiêu Đệ mặt dày nói: "Chị dâu, tôi đến để đăng ký cho Tiểu Thúy và Đông Hương. Chị dâu, trước đây là tôi miệng thối, chị đừng chấp nhặt với tôi."
Tiểu Thúy và Đông Hương là hai đứa con dâu của bà ta.
Lý Quế Hoa chẳng thèm suy nghĩ mà từ chối ngay, bà nói: "Tay của Tiểu Thúy thô như vỏ cây già, vải vóc vào tay nó là xước hết thì làm sao may quần áo được; còn Từ Đông Hương thì cũng giống như Nhị Lực, làm việc lười biếng trốn tránh, người như vậy công xưởng không tuyển đâu."
Từ Đông Hương là con gái của anh họ Từ Chiêu Đệ, hai nhà thuộc diện thân càng thêm thân. Cũng vì thế mà Từ Đông Hương ở nhà lười biếng, Từ Chiêu Đệ cũng mắt nhắm mắt mở cho qua, chứ nếu là con dâu cả không làm việc thì đã bị mắng chết rồi.
Từ Chiêu Đệ sớm biết Lý Quế Hoa sẽ từ chối, bà ta nhìn Điền Đại Lâm nói: "Anh cả, anh là bác ruột của bọn Đại Lực mà! Anh cả, ngày tháng ở nhà thực sự quá khổ cực rồi, anh hãy thương xót mấy đứa cháu trai của anh mà cho vợ chúng nó một cơ hội."
Điền Đại Lâm lắc đầu từ chối, nói: "Chúng tôi tuyển người cũng phải theo yêu cầu, hai đứa cháu dâu không phù hợp yêu cầu, chúng tôi không thể tuyển."
Từ Chiêu Đệ còn muốn cầu xin thêm, nhưng đã bị Mã Hiểu Mai ở phía sau chen sang một bên.
Mã Hiểu Mai nói: "Anh cả, chị dâu, vợ thằng Cường và vợ thằng Vĩ khâu vá đều khá tốt, phù hợp yêu cầu đấy ạ."
Lý Quế Hoa cụp mắt xuống, nói: "Lời này bà cũng dám nói, vợ thằng Cường khâu vá thế nào tôi còn không rõ sao? Khâu cái đế giày mà chỉ nhợ lộn xộn không nhìn nổi, để nó may quần áo là đang phí vải. Còn về vợ thằng Vĩ, nó khâu vá đúng là tốt thật, nhưng chẳng phải nó vừa mới có mang sao? Lần này là đi Dương Thành, không nói đến thân thể nó có chịu nổi xóc nảy không, đến bên đó chẳng lẽ còn để nó vác cái bụng bầu đi làm việc."
Mã Hiểu Mai không thể phản bác, trước đó nghe tin con dâu thứ có thai thì rất vui mừng, bây giờ lại ảo não không thôi. Sao lại mang thai đúng lúc này chứ, thật không khéo chút nào.
Điền Đại Lâm nhìn bà ta nói: "Đào Tử cũng lớn rồi, tôi viết tên nó vào."
Thực ra Điền Đào qua Tết cũng mới mười lăm tuổi, vì là con gái nên đứa trẻ này ở nhà bận rộn từ sáng đến tối không lúc nào nghỉ. Đương nhiên, chị gái nó cũng vậy, ở nông thôn con gái ở nhà đều phải bao thầu hết việc nhà. Mã Hiểu Mai tuy có chút trọng nam khinh nữ, nhưng cũng không để hai đứa con gái bị đói bị lạnh, xem ra cũng còn tốt.
Mã Hiểu Mai vừa mừng vừa sợ.
Từ Chiêu Đệ không vui rồi, lớn tiếng nói: "Chẳng phải nói tuyển từ mười sáu đến ba mươi lăm tuổi sao? Điền Đào năm nay mới mười bốn tuổi rưỡi, căn bản là không đủ tuổi."
Lời này vừa dứt, lập tức nhận được sự ủng hộ của mọi người. Điền Đào thêm vào, đồng nghĩa với việc mất đi một chỉ tiêu, có thể kéo xuống là tốt nhất.
Lý Quế Hoa tuy cảm thấy hành động này của chồng có chút mạo hiểm, nhưng trước bao nhiêu con mắt đang nhìn chằm chằm, bà chắc chắn phải bảo vệ thể diện cho Điền Đại Lâm rồi, thế là bà gào to: "Đào Nhi là em họ của Đại Nha nhà tôi, con bé muốn nâng đỡ em họ mình một chút không được sao? Các người nếu thấy không thoải mái thì có thể đi mà, không ai cầu xin các người ở lại đây cả."
Thế là xong, không ai dám nói gì nữa.
Lý Đại Cữu nghe thấy lời này không khỏi nhíu mày, nhưng trước mặt mọi người ông không nói gì Lý Quế Hoa.
Lý Quế Hoa lớn tiếng gọi: "Người tiếp theo."
Mặc dù hai đứa con dâu không được chọn, nhưng con gái được chọn cũng là chuyện tốt, Mã Hiểu Mai hớn hở chuẩn bị đi về.
Điền Đại Lâm nhắc nhở: "Khâu vá của mẹ làm rất tốt, bảo Đào Nhi theo mẹ học cho hẳn hoi. Nếu sau ba tháng kiểm tra mà Điền Đào không vượt qua được, thì cũng vẫn bị loại như thường."
Vòng đầu tiên ông có thể nhờ hai vị đại sư phụ châm chước một chút, nhưng vòng thứ hai vẫn phải theo quy định. Nếu Điền Đào không có thiên phú, không vượt qua được kiểm tra thì vẫn không thể đi làm ở xưởng may được.
Lời này khiến những người có mặt nghe xong, trong lòng thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.
Mã Hiểu Mai vâng dạ rồi vội vàng về ngay, từ hôm nay phải để con bé theo bà nội học khâu vá. Còn về con gái lớn Điền Phượng bà không nhắc đến, nguyên nhân rất đơn giản, mẹ chồng Điền Phượng bị trẹo lưng đang nằm liệt giường cần người chăm sóc, căn bản không đi đâu được.
Lý Quế Hoa lớn tiếng gọi: "Người tiếp theo."
Mã Hiểu Mai về đến nhà, thấy Điền Đào đang gắng sức xách thùng cám lợn, bà đi tới đỡ lấy thùng nói: "Đào Nhi, con mau rửa mặt đi, rồi rửa sạch tay nữa, mẹ đưa con sang nhà bà nội."
Nói xong, bà hướng vào trong nhà gọi Điền Tam Lâm. Thấy ông từ trong nhà đi ra, Mã Hiểu Mai liền bảo: "Nhà nó ơi, ông đi cho lợn ăn đi, tôi đưa Đào Nhi sang nhà mẹ."
Điền Đào tuy không hiểu chuyện gì, nhưng vẫn đi múc nước rửa mặt rửa tay.
Điền Tam Lâm thấy bà hớt hải như vậy, hỏi: "Sang nhà mẹ làm gì thế?"
Mã Hiểu Mai kể lại chuyện vừa rồi: "Vốn dĩ Đào Nhi chưa đủ tuổi không phù hợp điều kiện, nhưng anh cả vì muốn nâng đỡ người nhà nên đã phá lệ cho Đào Nhi."
Điền Tam Lâm nghe xong lập tức nói: "Đào Nhi chuyện này cũng không phải ngày một ngày hai. Chúng ta đi mời mẹ sang nhà mình dạy Đào Nhi, cũng không cần phải nhìn sắc mặt của anh hai và chị dâu hai."
Mã Hiểu Mai vỗ đùi một cái, bà sao lại không nghĩ ra chuyện này nhỉ!
Đề xuất Ngược Tâm: Sau Khi Sảy Thai Ta Muốn Hòa Ly, Hắn Lại Hối Hận Rồi