Hình Thiệu Huy ngày hôm sau lại đến, Điền Thiều cứ ngỡ ông muốn bàn chuyện mở rộng nghiệp vụ thành lập công ty điện ảnh, nào ngờ ông lại bàn chuyện thu mua hai công ty truyện tranh.
Lần này là hai công ty truyện tranh chủ động đưa ra cành ô liu, Hình Thiệu Huy cũng muốn công ty lớn mạnh nên cũng muốn thu mua.
Điền Thiều không mấy hứng thú với việc thu mua các công ty truyện tranh khác, nhưng thấy Hình Thiệu Huy có vẻ rất hào hứng, cô hỏi: "Chú Hình, tại sao chú lại nhiệt tình thu mua công ty khác như vậy?"
Hình Thiệu Huy nói: "Tiểu Thiều, công ty của gã họ Hoàng đã thu không đủ chi, chẳng bao lâu nữa là phải đóng cửa. Chúng ta nhân cơ hội này chiếm lĩnh thị trường, đợi đến khi không còn công ty truyện tranh nào có thể đối kháng với chúng ta nữa, chúng ta có thể niêm yết rồi."
Điền Thiều ngẩn người, cô chưa từng nghĩ đến chuyện niêm yết này. Công ty một khi đã niêm yết thì không phải một mình cô nói là được nữa, mà cô thì ghét nhất là bị người khác kìm kẹp. Ngoài ra, công ty một khi đã niêm yết thì thông tin cổ đông phải công bố ra ngoài, lúc đó cô sẽ bị lộ diện trước mặt mọi người.
Hình Thiệu Huy nói: "Tiểu Thiều, công ty vừa niêm yết là chúng ta có tiền thành lập công ty điện ảnh rồi. Tiểu Thiều, chú hy vọng cháu có thể thuyết phục cấp trên. Chỉ cần cấp trên đồng ý, chú đảm bảo trong vòng hai năm công ty nhất định có thể niêm yết."
Thật là biết chọn thời điểm, hai năm sau chính là lúc thị trường chứng khoán ảm đạm nhất rồi, lúc đó để công ty niêm yết thì kết quả có thể tưởng tượng được rồi.
Điền Thiều lắc đầu nói: "Chú Hình, niêm yết rủi ro rất lớn, những người ở trên không thể nào đồng ý đâu."
Hình Thiệu Huy nhìn Điền Thiều chằm chằm, nói: "Tiểu Thiều, chỉ cần cháu ra mặt khuyên nhủ, họ nhất định sẽ đồng ý thôi."
Điền Thiều nói rất thẳng thừng: "Chú Hình, cháu cũng không đồng ý niêm yết."
"Tại sao, công ty niêm yết nghĩa là tiền đồ công ty chúng ta tốt mà." Hình Thiệu Huy hỏi. Còn một điểm ông không nói, công ty niêm yết có thể huy động được một lượng vốn khổng lồ, có vốn thì bất cứ lúc nào cũng có thể thành lập bộ phận điện ảnh rồi.
Điền Thiều nói: "Công ty chúng ta thành lập mới được hai năm, tuy lợi nhuận rất khả quan nhưng nền tảng quá nông. Ngoài ra chú nên rõ ràng, hiện giờ hai bên đang đàm phán. Đại Anh muốn tiếp tục thuê, nhưng thái độ của người lãnh đạo ở trên rất rõ ràng. Cháu cho rằng, cục diện Cảng Thành sắp tới sẽ có một khoảng thời gian hỗn loạn. Một khi chúng ta niêm yết, lúc đó nhiều việc sẽ nằm ngoài tầm kiểm soát."
Hiện giờ hai nước đã bắt đầu đàm phán, chỉ là đàm phán rất gian nan. Còn bao giờ đàm phán xong cô không rõ, nhưng chuyện lớn như vậy hai ba năm chắc chắn không đàm phán xong được.
Hình Thiệu Huy kinh ngạc không thôi: "Cháu không lạc quan về tương lai của Cảng Thành sao?"
Điền Thiều lắc đầu nói: "Ngược lại, cháu rất lạc quan về tương lai của Cảng Thành, chỉ là trước khi đàm phán có kết quả, cháu sẽ không để công ty niêm yết đâu."
Hình Thiệu Huy im lặng một hồi lâu, rồi cười khổ nói: "Cháu nói rất đúng, trước khi đàm phán có kết quả quả thực không nên để công ty niêm yết. Tiểu Thiều, phương hướng lớn của công ty vẫn phải do cháu nắm giữ."
Ông chỉ nhìn thấy lợi ích trước mắt mà không cân nhắc đến đại cục, cũng may Điền Thiều có tầm nhìn xa trông rộng nếu không công ty đã nguy hiểm rồi.
Đối với lời khen ngợi này Điền Thiều thấy hổ thẹn.
Hình Thiệu Huy gật đầu, rồi nói về bộ phim "Thầy Phong Thủy": "Dự kiến là mùng một tháng mười công chiếu, nếu bán chạy, giá bản quyền mấy bộ truyện tranh đứng tên cháu sẽ tăng lên gấp mấy lần đấy."
Điền Thiều cười nói: "Hy vọng sẽ bán chạy."
Phí bản quyền của "Thầy Phong Thủy", theo thị trường Cảng Thành thì giá Bao Hoa Mậu đưa ra không hề thấp, tuy nhiên Điền Thiều không hài lòng. Chỉ là không còn cách nào, đây là bộ truyện tranh đầu tiên chuyển thể thành phim, phải nhượng bộ thích đáng.
Vì không đạt được kết quả mong muốn, Hình Thiệu Huy lúc rời đi người cứ rũ rượi. Cứ ngỡ có thể thuyết phục được Điền Thiều, rồi tranh thủ trong vòng hai năm niêm yết, giờ xem ra còn phải đợi thêm mấy năm nữa rồi.
Triệu Hiểu Nhu hỏi: "Tiểu Thiều, chú Hình làm sao vậy? Trông vô tinh vô thải thế kia."
Điền Thiều có chút bất lực nói: "Chú ấy muốn đẩy công ty Thiều Hoa niêm yết, em không đồng ý, chú ấy tâm trạng không tốt. Haiz, em cũng không biết sao chú ấy lại nảy ra ý định như vậy nữa."
Triệu Hiểu Nhu cười nói: "Công ty Thiều Hoa đà phát triển tốt như vậy, chú Hình muốn công ty niêm yết cũng là chuyện bình thường. Nhưng niêm yết là có thể huy động vốn, thân giá cũng không thể so sánh được, tại sao em lại không đồng ý chứ?"
Điền Thiều nói: "Nền tảng quá nông, vài năm nữa có đủ thực lực lúc đó lại đề cập chuyện niêm yết em sẽ đồng ý."
Hình Thiệu Huy còn muốn cô đi khuyên nhủ những người ở trên, cô mới không đi đâm đầu vào tường đâu. Muốn công ty niêm yết thì phải sau khi cô hoàn toàn kiểm soát được công ty, trước đó là chuyện không thể nào.
Triệu Hiểu Nhu có chút tiếc nuối.
Sáng sớm hôm sau Điền Thiều theo lệ thường xem báo, thấy một mẩu tin đăng trên tờ Thân Báo sắc mặt liền đại biến. Cô lập tức vào phòng sách gọi một cuộc điện thoại cho Bao Hoa Mậu, nghe thấy giọng anh ta liền hỏi ngay: "Tôi xem báo nói Đường Trạch Vũ gặp tai nạn xe hơi rồi, hiện giờ thế nào?"
Bao Hoa Mậu nói: "Cô không cần lo lắng, Đường Trạch Vũ đúng là gặp tai nạn xe hơi, gãy hai xương sườn chân cũng bị thương nhưng không nguy hiểm đến tính mạng."
Điền Thiều trong lòng thắt lại, hỏi: "Là tai nạn hay là do con người làm?"
Bao Hoa Mậu cũng không giấu giếm Điền Thiều, anh ta trầm giọng nói: "Đường Trạch Vũ người này rất quý mạng, đã uống rượu thì không bao giờ lái xe, chuyện lần này tám chín phần mười là do con người làm rồi. Tôi đang định đến bệnh viện thăm anh ta, đợi tối tôi qua tìm cô nói chuyện trực tiếp."
Thời điểm này, Điền Thiều không muốn gặp anh ta, tránh để những kẻ đó truy lùng đến chỗ cô. Điền Thiều nói: "Đợi chuyện này qua đi rồi chúng ta hãy gặp mặt! Mấy ngày này chúng ta cứ liên lạc qua điện thoại là được rồi."
Bao Hoa Mậu biết cô là người rất cảnh giác, hiện giờ thời điểm này cẩn thận một chút cũng tốt: "Cũng được, vậy chúng ta vài ngày nữa hãy gặp."
Điền Thiều nghĩ một lát rồi nói: "Nếu là do con người làm, những kẻ đó giết Đường Trạch Vũ không thành có lẽ sẽ quay đầu lại đối phó với anh. Để phòng hờ anh vẫn nên mặc áo chống đạn vào đi, tuy có hơi xấu một chút nhưng dù sao cũng an toàn."
Bao Hoa Mậu thầm nghĩ đây không phải là chuyện xấu hay không, mà là trời nóng thế này mặc áo chống đạn trông chẳng giống người bình thường chút nào. Chỉ là lúc ra khỏi cửa anh ta có chút chần chừ, cuối cùng vẫn gọi A Thông đi vào phòng thay đồ mặc áo chống đạn vào.
Điền Thiều gác điện thoại, cũng chẳng còn tâm trạng vẽ truyện tranh nữa. Cô bước ra khỏi phòng, gọi Vũ Cương nói: "Đi cùng tôi ra chợ mua thức ăn đi."
Gần khu chung cư có một cái chợ, thực phẩm bên trong rất phong phú, nhiều thứ ở nội địa đều không thấy. Phó Vũ người này khá tiết kiệm, những thực phẩm giá đắt đỏ cô ấy không nỡ mua.
Viên Cẩm nghe vậy liền bảo: "Điền đồng chí, tôi cũng đi cùng đi, chỉ có mình Vũ Cương đi theo cô tôi không yên tâm."
Thấy Phó Vũ vẻ mặt buồn rười rượi, Điền Thiều nghĩ cô ấy thời gian qua giặt giũ nấu cơm làm vệ sinh cũng khá vất vả liền gọi cô ấy đi cùng.
Phó Vũ vui mừng khôn xiết: "Điền đồng chí, cô đợi tôi một lát, tôi đi thay bộ quần áo."
Bây giờ mới hơn tám giờ, dưới lầu có rất nhiều người già đi dạo cùng trẻ em chơi đùa, mọi thứ thật thanh bình yên tĩnh.
Nhìn họ, Điền Thiều đột nhiên không muốn đi chợ nữa: "Phó Vũ, cô đi cùng Viên Cẩm đi, tôi cứ ở trong khu chung cư đi dạo một lát."
Điền Thiều đọc tên các món cần mua cùng gia vị, cười nói: "Lâu rồi không xuống bếp, trưa nay tôi sẽ xuống bếp."
Viên Cẩm từng ăn món Điền Thiều nấu, nghe thấy lời này rất vui mừng, hớn hở nói: "Tiểu Vũ, chúng ta hôm nay có lộc ăn rồi. Đi thôi, chúng ta đi mua thức ăn."
Đề xuất Trọng Sinh: Sau Khi Trúng Số Trăm Triệu, Hắn Đòi Ly Hôn