Vừa thi xong học kỳ là Điền Thiều về thành phố ngay, không đợi kết quả ra. Những bạn học mua được vé cũng thu dọn đồ đạc về nhà, ai ở xa hoặc túng thiếu thì ở lại.
Bào Ức Thu và Mục Ngưng Trân đều chuẩn bị về, nhưng vé xe của hai người là mười ngày sau, nhà cửa quá chật chội nên cả hai đều vô thức muốn về nhà muộn một chút.
Ba ngày sau, kết quả thi học kỳ có rồi.
Mục Ngưng Trân cầm bảng điểm, thấy Điền Thiều đứng thứ mười một, cô có chút lo lắng nói: "Lần trước tiểu Điền đứng thứ tám, trong lớp đã có người nói thành tích thi đại học của cậu ấy là hữu danh vô thực. Giờ tụt xuống thứ mười một, mấy kẻ hẹp hòi kia lại sắp âm thầm bàn tán về tiểu Điền rồi."
Bào Ức Thu cười nói: "Tiểu Điền ngoài giờ lên lớp ra thì chẳng hề đụng đến sách vở. Nói thật lòng thì chúng ta thật sự không so được, chúng ta ngày nghỉ hay giờ ngoại khóa cơ bản đều dành để học tập mà vẫn xếp sau hạng ba mươi."
Khoa Kinh tế chia làm hai lớp, nhưng thứ hạng được xếp chung. Bào Ức Thu đứng thứ ba mươi sáu, Mục Ngưng Trân kém hơn một chút đứng thứ bốn mươi ba, so với lúc mới vào trường thì thứ hạng gần như giữ nguyên.
Mục Ngưng Trân cười khổ một tiếng, nói: "Đúng là không so được."
Bào Ức Thu cảm thấy Điền Thiều mỗi ngày bận rộn như vậy, chí hướng lại xa vời, sẽ không quan tâm đến những lời đồn thổi này đâu.
Mục Ngưng Trân nghĩ đến Điền Thiều, không nhịn được hâm mộ nói: "Ức Thu, cậu có phát hiện ra không, tiểu Điền ngày càng xinh đẹp. Làn da vừa trắng vừa mịn, sờ vào mướt như trứng gà vừa bóc vỏ vậy."
Bào Ức Thu biết cô định nói gì, liền bảo: "Mỹ phẩm đó đắt lắm, chúng ta dùng không nổi đâu."
Mục Ngưng Trân có chút cảm thán nói: "Bây giờ chúng ta là sinh viên dùng không nổi, đợi đi làm dựa vào chút lương đó cũng vẫn dùng không nổi thôi. Ức Thu, sau khi đi làm chúng ta vẫn phải tìm cách kiếm tiền."
Dựa vào lương, một tháng mấy chục đồng ngay cả một bộ mỹ phẩm tốt một chút cũng không mua nổi, thật chẳng có ý nghĩa gì.
Bào Ức Thu liếc nhìn cô một cái, nói: "Đi làm rồi bận rộn như vậy, lấy đâu ra thời gian kiếm thêm? Hơn nữa đến lúc đó lập gia đình, ngoài công việc còn phải chăm sóc con cái làm việc nhà, phân thân không kịp."
Mục Ngưng Trân biết ngay cô sẽ nói thế: "Tớ từng nhắc với tiểu Điền rồi, cậu ấy nói bây giờ người giỏi tiếng Anh rất ít. Chúng ta học tốt rồi, sau này có thể vừa đi làm vừa giúp người khác dịch tài liệu. Còn việc nhà con cái, đến lúc đó có thể nhờ mẹ cậu lên trông, mẹ cậu không lên được thì thuê một người đáng tin cậy ở quê lên."
Vì đã biên soạn cuốn sổ tay tuyên truyền phòng chống lừa đảo bắt cóc kia, Mục Ngưng Trân và Bào Ức Thu đều có ác cảm với bảo mẫu, trừ khi là người biết rõ gốc gác nếu không quyết không dám dùng.
"Dịch tài liệu?"
Mục Ngưng Trân cười nói: "Đúng vậy, tiểu Điền nói cái đó cũng rất có triển vọng. Hơn nữa chỉ cần không phải dùng gấp, hoàn toàn có thể mang về nhà dịch. Ức Thu, chúng ta không thể chỉ trông chờ vào lương mà sống được, nếu không ngay cả tiền đi ăn tiệm cũng không có."
Có Điền Thiều làm gương, tư tưởng của Mục Ngưng Trân đã có sự thay đổi long trời lở đất.
Bào Ức Thu cảm thấy cô nói có lý, quyết định tiếp tục dồn sức vào tiếng Anh.
Điền Thiều vì muốn đợi Bùi Việt cùng về nên mua vé vào ngày hai mươi lăm tháng Chạp. Hồ lão gia tử đợi họ mua vé xong, nói với họ: "Các cháu đều đi cả rồi, một mình ông ở lại đây cũng chẳng có ý nghĩa gì, ngày mai ông cũng về quê đây."
Điền Thiều hỏi: "Hồ ông nội, quê ông cũng chẳng còn ai nữa, hay là về cùng chúng cháu ăn Tết đi!"
Hồ lão gia tử trợn mắt, nói: "Đến nhà cháu đi tàu hỏa mất ba ngày đi ô tô mất một ngày, cái thân già này chắc rã rời mất. Cháu không cần lo cho ông, cháu trai lớn của ông ở trong thôn không để ông đói đâu. Trước đây nó mấy lần gọi ông sang nhà ăn cơm, ông chê phiền không đi. Dịp Tết này cứ sang nhà nó ăn chực một tháng vậy!"
Nói là ăn chực nhưng chắc chắn sẽ đưa tiền đưa lương thực, không thể chiếm tiện nghi này được. Có điều cháu trai tuy tốt nhưng ở đó không tự do bằng ở đây, không chỉ có lão Triệu là bạn già để tán gẫu, mà Tam Khôi cũng bảo sao nghe vậy, bảo đi đông không dám đi tây rất nghe lời, nên sau Tết ông sẽ quay lại.
Điền Thiều nghe vậy liền nói: "Vậy được, ngày mai cháu cùng Tam Khôi đưa ông về quê."
"Không cần, ông tự về được."
Điền Thiều làm sao yên tâm được, lão gia tử tuy còn khỏe mạnh nhưng dù sao tuổi tác đã cao, đi xa bên cạnh chắc chắn phải có người đi cùng.
Hồ lão gia tử trong lòng thấy ấm áp, nhưng ông biết Điền Thiều có rất nhiều việc không muốn cô vất vả chạy đi chạy lại: "Cháu đừng đưa nữa, nếu không yên tâm thì để Tam Khôi đưa ông về là được."
Điền Thiều sảng khoái đồng ý, rồi buổi chiều dẫn Tam Nha đến bách hóa tổng hợp và phố Tú Thủy mua rất nhiều đồ.
Lúc Hồ lão gia tử xuất phát, thấy đồ Tam Khôi xách thì cười mắng: "Chỉ có đi về hai ngày đường, cháu xách túi lớn túi nhỏ làm gì thế?"
Tam Khôi cười nói: "Chị cả dặn cháu, bảo cháu đi Tân Thị mua một ít đặc sản mang về. Cháu ra ngoài cả năm rồi, mua ít đồ ở nhà không có mang về cho bố mẹ cháu nếm thử cho ông bà vui lòng."
Giao thông bây giờ không thuận tiện như đời sau, nhiều thứ ở miền Bắc, ở những nơi hẻo lánh miền Nam đừng nói là ăn, ngay cả thấy cũng chưa từng thấy.
Vì Tam Khôi xách hòm trông rất nhẹ nhàng, Hồ lão gia tử chỉ tưởng là đựng đồ dùng hàng ngày của hai người. Kết quả về đến quê, thấy Tam Khôi mở hòm ra mới biết mình nhầm. Bên trong đầy ắp đồ ăn đồ dùng, ngoài ra còn có ba xấp vải, lần lượt là màu đỏ, màu xanh lam và màu xanh lá non.
Lão gia tử có tổng cộng ba người cháu trai, nhưng ngoài Đại Trí ra, hai người kia năm đó khi lão gia tử gặp chuyện đã vạch rõ ranh giới với ông. Cho nên, lão gia tử đem đồ ăn và một nửa số vải vóc đưa cho người cháu trai lớn.
Bây giờ tuy chính sách đã nới lỏng, nhưng cũng chỉ giới hạn ở rau xanh và trứng gà là có thể tự do mua bán, còn những thứ như thịt, lương thực và dầu, vải vẫn cần tem phiếu. Mà những xấp vải Điền Thiều bảo mang về này, ngay cả trên thành phố cũng không mua được.
Vợ của cháu trai lớn Hồ lão gia tử nhận được ba xấp vải này thì cười không khép được miệng. Con gái bà sang năm đầu xuân kết hôn, ba xấp vải này đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh, giải quyết được nỗi lo cháy mày của bà. Hơn nữa mỗi xấp vải đều rất lớn, phần còn lại may cho con dâu và cháu gái mỗi người một bộ quần áo mới vẫn còn dư dả.
Thấy khuôn mặt cười như hoa cúc của vợ cháu trai, Hồ lão gia tử cảm thấy vẫn là Điền Thiều suy nghĩ chu toàn. Trước đây ông đưa tiền đưa phiếu lương thực, vợ cháu trai đều khách khách khí khí chứ chưa bao giờ cười vui vẻ như thế này.
Tam Khôi ăn cơm trưa ở nhà cháu trai Hồ lão gia tử xong liền quay về. Trước khi đi, anh nói: "Hồ ông nội, chị họ nói mùng mười chúng cháu quay lại Tứ Cửu Thành, đến lúc đó cháu lại đến đón ông."
"Không cần cháu đón, đến lúc đó ông tự về." Hồ lão gia tử nói.
Đã coi hai đứa trẻ này là người nhà thì ông cũng không khách sáo, hơn nữa ông còn đang tính toán cũng mua một cái sân nhỏ bên cạnh nhà Điền Thiều.
Tam Khôi nhe răng cười nói: "Đến lúc đó để chú đưa ông về Tứ Cửu Thành cũng được."
Hồ lão gia tử nhìn bộ dạng ngốc nghếch của anh, ghét bỏ nói: "Mau đi đi, đừng ở đây làm chướng mắt ông."
Sau khi tiễn họ đi, Hồ lão gia tử chắp tay sau lưng thong thả đi về. Có đứa trẻ nào thấy ông gọi một tiếng ông trẻ hay ông cụ, ông đều mỉm cười đáp lại. Không giống như trước đây, cứ nghiêm mặt làm lũ trẻ chẳng dám gọi.
Đề xuất Ngược Tâm: Bữa Cơm Tất Niên, Phu Quân Muốn Con Gái Hiến Thận