Triệu Khang tưởng là Bùi Việt giúp dàn xếp chuyện này, anh vừa giận vừa gấp, nắm tay Bùi Việt nói nhỏ chỉ đủ hai người nghe: "Cậu có biết mình đang làm gì không? Một khi bị điều tra ra, cậu sẽ hoàn toàn bị hủy hoại đấy."
Bùi Việt nhìn anh như nhìn kẻ ngốc, nói: "Cậu cũng quá coi trọng tôi rồi. Tôi với các cậu ở cục công an còn không cùng một hệ thống, lấy đâu ra bản lĩnh lớn như vậy để dập tắt chuyện này?"
Nghe thấy lời này Triệu Khang mới yên tâm, nhưng nhanh chóng hỏi lại: "Vậy là ai đã gạt cô ấy ra khỏi vụ án này? Đối phương có quan hệ gì với Tiểu Điền, những chuyện này cậu đều phải làm cho rõ đấy."
Bùi Việt biết đây là bệnh nghề nghiệp, anh nói: "Cậu yên tâm, là cấp trên muốn bảo vệ Tiểu Thiều, tôi lần này đến là để giải quyết hậu quả. Thôi, không nói chuyện này nữa, tôi có chuyện muốn nhờ cậu giúp một tay."
Triệu Khang ngỡ ngàng: "Cấp trên, cấp trên nào?"
Bùi Việt không nói chi tiết với anh, chỉ bảo: "Sau này cậu sẽ biết, bây giờ không tiện nói cho cậu, nhưng vụ án này đã định rồi thì sẽ không bị lật lại đâu. Triệu Khang, tôi lần này đến là muốn nhờ cậu một việc."
"Việc gì cậu cứ nói?"
Bùi Việt cũng không giấu anh, đem chuyện của Trương Kiến Hòa ra nói, nói xong liền bảo: "Kiến Hòa với tôi từ nhỏ cùng nhau lớn lên, cha mẹ và con gái cậu ấy bây giờ như vậy tôi không thể không quản."
Với tình cảnh như mẹ Trương, tránh xa nơi thị phi là quyết định sáng suốt nhất. Tuy nhiên cũng may là mẹ Trương đã nghỉ hưu, nếu không muốn đến huyện Vĩnh Ninh cũng không được.
Sắp xếp một đứa trẻ vào trường tiểu học huyện đối với Triệu Khang mà nói không phải chuyện gì khó khăn, anh liền đồng ý ngay.
Bùi Việt nói: "Nếu họ gặp phải chuyện gì, cậu cứ gọi điện thoại cho tôi."
Trương Kiến Hòa bây giờ đang ở Cảng Thành, anh phải thay bạn nối khố chăm sóc cha mẹ và con cái. Thực ra hôm kia gặp mẹ Trương, anh đã mấy lần muốn đem chuyện Trương Kiến Hòa ở Cảng Thành nói cho mẹ Trương biết, nhưng lý trí đã kìm lại được. Sau này nghĩ lại, thấy có lẽ mẹ Trương đã tin lời của Du Dũng rồi.
Có chuyện của Du Dũng và mẹ anh ta, Bùi Việt hành sự càng thêm thận trọng.
"Yên tâm, có chuyện chắc chắn sẽ gọi điện cho cậu." Triệu Khang nói. Thực ra cũng chỉ là nói miệng vậy thôi, hai bà cháu thật sự gặp chuyện anh chắc chắn sẽ giúp đỡ giải quyết.
Bàn xong việc chính, Bùi Việt hỏi: "Đứa thứ hai nhà cậu khi nào thì sinh?"
Nhắc đến chuyện này, mặt Triệu Khang lập tức xị xuống, nói: "Ngày dự sinh là cuối tháng Tám, lúc nóng nhất. Bây giờ đã thuê chị dâu Lý giúp trông trẻ, nhưng một mình chị ấy cũng không chăm nổi hai đứa trẻ, đợi Ái Hoa hết kỳ nghỉ thai sản đi làm chúng tôi còn phải thuê thêm một người nữa."
Thuê thêm một người thì lại thêm một khoản chi phí, đợi đứa trẻ ra đời còn phải uống sữa bột, chỉ cần nghĩ đến thôi là anh đã thấy đau đầu rồi.
"Tại sao không gửi nhà trẻ?"
Triệu Khang lắc đầu nói: "Trẻ con quá nhỏ vấp ngã chỗ nào cũng không biết nói, bị bắt nạt cũng không biết. Ngoài ra trẻ con sức đề kháng yếu, nếu trường có ai bị cảm thì rất dễ lây lan. Đồng nghiệp của tôi gửi con gái ở nhà trẻ của xưởng, dăm ba bữa lại ốm, con bé cảm xong còn lây cho anh trai, tháng trước vật lộn nửa tháng mới khỏi. Không giống như bé Tuyên nhà tôi, rất ít khi ốm."
Vì lời nói của Triệu Khang, sau này khi Điền Thiều muốn gửi con đi nhà trẻ lúc hai tuổi đã bị Bùi Việt ngăn lại.
Bùi Việt vốn đã chuẩn bị hai phong bao lì xì, bây giờ ngày dự sinh là vào tháng Tám, nên không đưa nữa: "Nhạc mẫu tương lai của tôi đã tính được hai ngày, một ngày giữa tháng Bảy một ngày cuối tháng Tám. Tôi với Tiểu Thiều chắc sẽ chọn tháng Tám, đến lúc đó nhớ đến uống rượu mừng nhé!"
Triệu Khang ngỡ ngàng, hỏi: "Tháng Tám hai người đã kết hôn rồi sao? Gấp thế."
"Không phải kết hôn, là đính hôn, đợi Tiểu Thiều tốt nghiệp mới kết hôn."
Triệu Khang nghe vậy cười nói: "Anh em à, trước khi kết hôn cố gắng tiết kiệm được bao nhiêu hay bấy nhiêu. Tôi có con rồi mới biết, thực sự là tiêu tiền như nước, đợi đứa thứ hai ra đời chắc tôi cũng có chút không chịu nổi rồi."
"Nếu có khó khăn gì cứ lên tiếng, đừng khách sáo với tôi."
Thật sự gặp khó khăn Triệu Khang chắc chắn sẽ nói, nhưng chi tiêu hàng ngày không đủ chắc chắn là nghĩ cách tăng thu giảm chi, chứ không phải đi vay rồi.
Hai người đang trò chuyện, bên văn phòng nói có điện thoại của anh. Triệu Khang cười nói: "Cậu đợi tôi một lát, tôi nghe điện thoại xong sẽ tiễn cậu ra bến xe."
Kết quả sau khi nghe điện thoại xong, sắc mặt Triệu Khang không được tốt lắm.
Bùi Việt hỏi: "Gặp phải vụ án hóc búa nào à?"
Triệu Khang thở hắt ra một hơi, nói: "Không phải, mẹ tôi lúc chăm sóc cháu trai không cẩn thận bị trẹo lưng, bây giờ phải nằm giường dưỡng bệnh."
Bùi Việt nghe Điền Thiều than phiền về mẹ Triệu, biết bà rất trọng nam khinh nữ, nhưng dù sao cũng là mẹ đẻ của Triệu Khang nên anh không đưa ra ý kiến: "Gọi điện cho cậu làm gì?"
Triệu Khang nói: "Ý của anh cả tôi, cha mẹ đâu phải chỉ sinh mỗi mình anh ấy là con trai, bây giờ mẹ bệnh không thể cứ để vợ chồng anh ấy chăm sóc mãi được, muốn tôi xin nghỉ vài ngày về chăm sóc mẹ. Nhưng tôi ở đây bận tối mắt tối mũi, lấy đâu ra phép mà nghỉ."
Nếu xin nghỉ được, anh chắc chắn sẽ không nói hai lời mà về chăm sóc mẹ ngay.
Bùi Việt không khách khí nói: "Trước đây không thấy anh cả cậu lại vô liêm sỉ như vậy?"
Mẹ Triệu là lúc chăm sóc cháu trai bị trẹo lưng, vốn dĩ nên là hai vợ chồng họ chăm sóc. Bây giờ lại đùn đẩy chỉ trích Triệu Khang, cũng không biết ông ta lấy đâu ra cái mặt mũi đó.
Triệu Khang khổ sở cười nói: "Tôi cũng không biết anh ấy bị làm sao nữa. Không chỉ anh ấy, mẹ tôi cũng như bị ma làm vậy. Tết Đoan Ngọ, tôi khó khăn lắm mới thuyết phục được Ái Hoa đưa bé Tuyên về huyện ăn tết. Mẹ tôi coi bé Tuyên như không khí, còn nói bụng Ái Hoa tròn xoe chắc chắn lại là một đứa con gái, chị dâu tôi còn ở bên cạnh thêm dầu vào lửa. Ái Hoa nể mặt tôi, ăn xong bữa trưa mới rời đi. Nhưng về cô ấy nói với tôi, sau này bất kể tôi cầu xin thế nào cũng sẽ không về huyện nữa."
Nói đến đây, anh rất bực bội bảo: "Tôi thực sự không hiểu mẹ tôi nghĩ gì nữa, con gái thì sao chứ? Con gái cũng là máu mủ của tôi, hơn nữa lớn lên sẽ hiếu thảo hơn."
Bùi Việt nói: "Cứ đi xin lãnh đạo nghỉ phép, nói tình trạng của bác gái nghiêm trọng một chút chắc sẽ duyệt cho hai ba ngày thôi."
"Tôi hiện tại còn có một vụ án trong tay, không đi được."
Như vậy thì không còn cách nào khác, cũng không phải bệnh nan y sắp chết. Tình hình này của mẹ Triệu, Triệu Khang chắc chắn phải ưu tiên vụ án trước rồi.
Bùi Việt nói: "Cậu cũng đừng vì chuyện này mà phiền lòng nữa, cha mẹ cậu nghĩ thế nào đó là chuyện của họ, cậu cứ yêu thương hai đứa trẻ là được. Con gái mà bồi dưỡng tốt, còn mạnh hơn con trai nhiều."
Triệu Khang cười mắng: "Cậu nói thế chẳng phải là nói thừa sao? Con gái tôi tôi chắc chắn yêu thương rồi. Nói đi cũng phải nói lại, cũng may là ở khá xa, nếu mà ở cùng huyện tôi e là Ái Hoa đã ly hôn với tôi rồi."
Nói đến đoạn sau, giọng điệu trở nên trầm xuống. Anh là con trai nhìn thấy mẹ mình ngó lơ bé Tuyên như vậy còn thấy khó chịu, huống hồ là vợ. Sau này không có việc gì anh cũng sẽ không đưa Ái Hoa và con về nữa.
Bùi Việt lắc đầu nói: "Chỉ cần cậu bảo vệ cán bộ Lý và yêu thương hai đứa trẻ, cô ấy sẽ không ly hôn với cậu đâu. Còn cha mẹ cậu, cậu đã cố gắng hết sức không thẹn với lòng là được."
Đề xuất Ngược Tâm: Phu Quân Lấy Tiền Đồ Của Phụ Thân Ta Làm Ván Cược